Cát Hưng lại càng tò mò hơn, là món đồ gì mà lại có thể được hắn gọi là "bảo bối" chứ, vẫn không thể đưa vào bên trong tu di chiếc nhẫn. Nhưng không đi sâu vào vấn đề, dành cho sự tôn trọng ngang nhau và giơ tay lên. Ánh sáng rực rỡ bên trong đại trận dịch chuyển, và một cánh cửa lớn có ánh sáng ngưng tụ từ từ mở ra.

"Chúc sư đệ thắng ngay từ trận đầu, vũ vận hưng thịnh!"

Lý Thanh Sơn khẽ gật đầu, bước vào bên trong của cánh cửa lớn sáng rực kia.

Cát Hưng vuốt cằm, trận này qua đi, hắn sợ rằng sẽ lại có thêm một trận long tranh hổ đấu khác nữa. Hắn đột nhiên lắc đầu, nếu như đổi là người khác, tiến vào chiến trường ma vực đầy nguy hiểm, đồng thời lại bị hai vị kia coi như là kẻ thù, có thể bảo toàn được tính mạng cũng là cực kỳ khó, làm gì nói được đến chuyện tranh đấu nữa chứ.

Khi Lý Thanh Sơn bước ra khỏi cánh cổng, bản thân đã cách xa vạn dặm rồi.

Bầu trời mù mịt âm u, dường như là đưa tay lên liền có thể chạm được tới vậy, có tuyết rơi dày đặc. Khi ngước nhìn lên, ở trên nền mây đen, tuyết rơi dày đặc dường như cũng có màu đen. Trong không khí lạnh lẽo tràn ngập mùi máu tanh nhàn nhạt, hít một hơi thật sâu, liền cảm thấy vô cùng vui vẻ sảng khoái.

“Là Lý Thanh Sơn đúng không?”

Một người hậu vệ trong tay cầm cái kích sắt hỏi.

"Đúng vậy."

"Quân đoàn trưởng lệnh cho ngươi phải ngay lập tức đi đến Liệt Hỏa Đường để báo trình diện!"

"Được!"

“Đi theo ta!”

Thiết kích hậu vệ xoay người rời đi.

Lý Thanh Sơn cau mày đi theo. Tên Lý Liệt Hỏa kia vội vã không thể chờ đợi như thế, ngay lập tức đã muốn tới để đối phó với hắn hay sao?

Phóng tầm mắt nhìn xung quanh, những ngọn núi nhấp nhô trập trùng và phòng ngự hàng ngàn dặm.

Tòa “Hắc Vân thành” này được xây dựng ở trên một ngọn núi cao, các doanh trại dài liên miên, phòng thủ vô cùng nghiêm mật. Do hai vị tông chủ của Vạn Tượng tông đã tự mình ra tay cải tạo sơn mạch địa thế với phạm vi mấy trăm dặm, tạo thành một tòa "Hắc Vân Lôi Hống Trận". Cái tên "Hắc Vân thành" chính là bắt nguồn từ đây, chính là một trong những thị trấn quan trọng để chống lại sự xâm lược của ma tộc, kể từ khi nó được xây dựng cho đến nay vẫn chưa từng bị chiếm đóng.

Bây giờ có hai quân đoàn trực thuộc Vạn Tượng tông đang đóng quân. Liệt Hoả Quân Đoàn và Huyền Vũ Quân Đoàn, quân đoàn trưởng lần lượt là đại sư huynh "Lý Liệt Hỏa" và Đại sư tỷ "Triều Thiên Kiêu". Cùng với mấy đại quốc ở bên trong phạm vi thống lĩnh của Vạn Tượng tông, chiêu mộ được tám mươi sáu đội quân. Được mệnh danh là trăm vạn đại quân.

​ Giống như Nguyễn Dao Trúc khi ở Bạch Lộc quốc cũng vậy, tất cả các quốc gia đều có bóng dáng của các đệ tử chân truyền, để phục vụ cho lợi ích của bọn họ. Diện tích đất đai càng lớn, quân đội chiêu mộ sẽ càng nhiều. Để có thể đổi lấy nhiều cống hiến và Thanh Ngọc Thêm hơn. Nếu như không phải là Nguyễn Dao Trúc, thì một quốc gia nhỏ bé cùng với một quốc chủ ngu dốt như Bạch Lộc quốc, đã bị các đại quốc ở xung quanh thôn tính từ lâu rồi.

Đây không phải là trận đấu pháp giữa người tu hành hoặc là tông môn, mà là cuộc chiến đấu giữa hai thế giới và không người nào có thể bàng quan không màng đến được.

Hầu hết tất cả những tên ma tộc đều là binh lính, mặc dù Nhân Hoàng chỉ cần phù phép một cái liền có thể dễ dàng giết chết hàng trăm hoặc thậm chí hàng nghìn người. Nhưng có lẽ sẽ để cho ma hoàng của đối phương nắm bắt lấy cơ hội. Trở thành nhân tố quyết định để ngăn cách giữa sự sống và cái chết.

​ Hơn nữa, sự thay đổi về số lượng đã biến thành sự thay đổi về chất, đội hình chiến đấu do đại quân tạo thành đủ để làm rung chuyển trận pháp kiên cố nhất. Thịt và máu của những tên ma tộc đã chết sẽ lại làm ô nhiễm đất đai, ma khí bốc lên sẽ che phủ cả bầu trời. Nếu như không tiến hành xử lý, nó sẽ biến thành Ma địa.

Ma vực chính là như vậy, không ngừng sử dụng máu thịt của tất cả các ma tộc để mở rộng đất đai của bản thân, cho dù là Ma đế hay Ma hoàng cũng không hề keo kiệt chút nào, hoặc nói cách khác, thì Ma đế và Ma hoàng chính là những người sống sót đã bị đào thải ra khỏi loại môi trường đầy hung ác và khắc nghiệt này.

Nhân Gian đạo chỉ đơn giản dựa vào một nhóm người tu hành thì căn bản không thể chống chọi lại được, vì vậy phải nhờ vào sự giúp đỡ từ sức mạnh của những người bình thường.

Trăm vạn đại quân này không phải là lôi kéo những thanh niên khỏe mạnh đến một cách tùy ý mà là phải thông qua một quy định tuyển chọn vô cùng nghiêm ngặt. Những tinh nhuệ được tuyển chọn ra từ trong hàng tỷ vạn chúng sinh tinh nhuệ, ai cũng có võ công cao cường, phải chịu sự huấn luyện khắc nghiệt nhất, nếu không như vậy thì sẽ không thể cùng ma tộc chém giết được.