Lý Thanh Sơn khoác gùi sau lưng, sau đó đi ra khỏi cửa lớn trước ánh mắt của các tướng.

"Sư huynh!"

Đại hán râu quai nón lại nâng bước tiến lên. Áo giáp kêu vang:

"Tên tiểu tử này thật sự rất vô lễ, để ta làm thịt hắn!

"Chúng ta là Vạn Tượng tông chứ không phải tông môn ma đạo, chúng ta không làm trò này. Nếu hắn đã nghe theo quân lệnh của ta thì cứ theo hắn đi thôi!"

Về phần nhân lúc Âm Thần của Lý Thanh Sơn xuất khiếu để phá hủy thân thể Lý Thanh Sơn thì hắn chưa bao giờ nghĩ tới. Nếu đối phó với một người có địa vị thấp hơn, lại còn là đối thủ có tu vi kém hơn mà còn định nhân lúc người ta gặp khó khăn để hạ độc thủ thì hắn không cần phải luyện Liệt Hỏa Thiên Thư làm gì nữa. Cái vị trí Đại sư huynh kia cũng không cần ngồi.

Như Kim Ma Vực đang khuếch trương không ngừng trong ba ngàn thế giới, chiến sự ở Nhân Gian Đạo ngày càng tiếp diễn dày đặc và khốc liệt. Ngay cả Ma Hoàng Nhân Hoàng cũng khó có thể tung hoành ngang dọc, một khi xuất chiến tất sẽ có nguy hiểm ngã xuống.

Mà ở nơi giao thoa giữa Nhân Gian đạo và Ma Vực, pháp tắc thiên địa ở đó vô cùng hỗn loạn, sức mạnh của tu hành giả và pháp thuật sẽ bị áp chế. Việc tu sĩ rất mạnh mà lại chết trong tay Ma tộc cũng là chuyện không đáng để ngạc nhiên.

Đại hán râu quai nón hung hăng nhổ nước bọt:

"Phi, tên tiểu tử này vừa mới tới, chưa va chạm thực tế bao giờ nên không biết cái gì gọi là đánh trận cả. Để ta xem hắn định tung hoành tới bao giờ?"

Các tướng tán thành, cũng tức giận mắng mỏ không ngừng.

"Tên tiểu tử này như đàn bà, tốt nhất khi thấy chỗ nào cũng có người chết đừng có sợ chết ngất là được!"

"Cũng gọi là có chút may mắn mà thôi, ngày xưa lúc lão tử tay xé Ma Đế thì không biết hắn còn đang bú sữa ở đâu đâu..."

"Ngươi xé Ma Đế không phải là do một chiêu Đoạn Nhạc Trảm của ta à!"

Nói một hồi lại biến thành khoe chiến công. Cũng hết cách, đám người này vừa tụ lại một chỗ là không làm được chuyện gì đứng đắn. Đây gần như là tiết mục cố định, có thể nhịn không nói đã là đạo đức tốt lắm rồi.

Họ đều là người có kinh nghiệm lâu năm đánh chiến trận, đi ra từ trong những trận chém giết máu chảy thành sông nên thường có thái độ khinh bỉ với những tu sĩ bình thường. Cho dù cảnh giới tu vi của chúng ta chỉ có vậy nhưng chúng ta vẫn có thể giết chết ngươi, tất nhiên ta sẽ thấy khinh thường ngươi rồi.

Với lại Lý Thanh Sơn vừa gia nhập Vạn Tượng tông không bao lâu đã trở thành đệ tử nhập thất, chiếm cứ Huyền Minh động phủ, còn lấy được lượng lớn tài nguyên mà Lâm Huyền để lại. Còn họ không biết phải trải qua biết bao nguy hiểm mới đi được tới hiện tại, họ còn chưa có một cái động phủ ra dáng, tài nguyên trước giờ không đủ dùng thì bảo họ không căm ghét trong lòng thế nào được.

Lý Thanh Sơn ra khỏi Liệt Hỏa Đường, tuyết vẫn rơi dầy hạt như cũ. Tiếng động đằng sau vang lên như tiếng ruồi vo ve, hắn bật cười, ném đám "nhân sĩ thành công" này ném ra sau đầu.

Về những mặt khác thì Lý Liệt Hỏa vẫn dành cho hắn đãi ngộ nên có của một đệ tử nhập thất... Một tòa thạch tháp màu xám cao lớn có thể quan sát toàn bộ Hắc Vân Thành. Đây là nơi hắn tu hành.

Ở Hắc Vân Thành có rất nhiều tòa tháp cao như thế này, tựa như từng thanh kiếm sắc bén màu xám chỉ thẳng lên bầu trời. Vờn quanh đỉnh núi có một tòa tháp sắt vô cùng kì lạ đâm thẳng lên trời xanh. Đó là vị trí trung tâm của Hắc Vân Lôi Hống trận, tên gọi là Dẫn Lôi tháp.

Bên trong tháp cao thiết lập trận pháp cơ bản nhất, nhưng công dụng chủ yếu chính là hội tụ linh khí. Là trung tâm của Hắc Vân Lôi Hống trận nên nó được bố trí sức mạnh phòng ngự nhất định, chủ yếu vẫn là chống lạnh.

Lý Thanh Sơn leo lên đỉnh tháp, gió tuyết bên ngoài đang rít gào nhưng bên trong lại ấm áp như mùa xuân. Tuy nhiên bên trong trống rỗng không có thứ gì, người được phân vào đây đều có tu di giới chỉ, họ sẽ tự mang đồ của mình vào.

Lý Thanh Sơn cũng tự chuẩn bị một ít từ trước, ít nhất là có đầy đủ rượu thịt. Nhưng hắn không vội bố trí phòng ở, mà là thả gùi xuống trước rồi mới khom lưng mở ra lần hai.

Một cánh tay nõn nà thẳng thắp duỗi ra ôm cổ hắn, hốc mắt trống rỗng hóa thành hai tròng mắt, hàm răng trắng dần được bờ môi đỏ bao trùm, tiếng cười nhẹ nhàng vang lên. Cơ thể giãn ra như cây trưởng thành, bạch cốt sinh cơ hóa thành nhan sắc tuyệt trần.

"Chúng ta có thể giết chết tên Lý Liệt Hỏa kia."

Nếu đánh chính diện thì Lý Liệt Hỏa sẽ có phần thắng rất ít khi hai người họ liên thủ. Nhưng ở trong Hắc Vân thành thì không thể, vì Lý Liệt Hỏa làm quân trưởng nên có thể khống chế Hắc Vân Lôi Hống trận.