Lý Thanh Sơn ngồi giữa đám cây cỏ tươi tốt. Khẽ mỉm cười:
"Yên tâm đi, ta cũng đâu có ngớ ngẩn như vậy chứ!"
Hái một bông hoa đỏ không biết tên cài vào đôi tai của Tiểu An:
"Ta sẽ vĩnh viễn là tên Lý Thanh Sơn kia ở trong mắt của ngươi."
Tiểu An cúi đầu xuống giống như cây xấu hổ vậy, nhẹ giọng nói:
“Ngươi vẫn làm chính mình là được rồi.”
"Nếu như ngươi không nhìn, hiện tại ta nhất định sẽ rất tàn nhẫn và hung ác!"
Mặc dù lúc đầu hắn chỉ là không muốn dạy hư đứa nhỏ, phải cố gắng làm một tấm gương tốt cho nàng, nhưng cuối cùng lại chứng tỏ nó dường như không hề có tác dụng gì cả, nhưng từ việc đó hắn lại nhận được rất nhiều lợi ích.
...
Dưới ánh sáng của Hắc Nhật. Băng nguyên mênh mông bị một ngọn núi lớn cắt ngang, gió mạnh gào thét xuyên qua hẻm núi, ở trong đó có một tòa pháo đài, đối lập với tòa Hắc Vân thành từ phía xa xa kia.
Nhưng so với thiết kế tinh xảo của Hắc Vân thành, nơi này có vẻ rất gồ ghề và sơ sài. Hơn nữa, vào lúc này, ở bên trong của pháo đài, xác chết nằm ngổn ngang khắp nơi, máu chảy thành sông. Tiếng la hét thê thảm liên tục không ngừng, tiếng vọng ở bên trong hẻm núi vang lên không ngớt.
Từng vết đao đầy đáng sợ nhằng nhịt khắp nơi, dường như bao phủ kín hết từng cái ngóc ngách của pháo đài.
Cách đây không lâu, một nữ tử dẫn theo một con dã thú có bộ lông đen đến đập phá pháo đài, đại khai sát giới.
Ma tộc từ trước đến nay đều ở phe tấn công, ở nơi đây lại nằm sâu trong lãnh thổ của Ma Vực, cho nên đối với việc phòng ngự cũng không quá coi trọng. Đương nhiên, sẽ không có đại trận bảo vệ nào giống như "Hắc vân lôi hống trận". Mặc dù có một đại quân đóng giữ ở đây, nhưng nếu muốn bố trí thành quân trận phải cần có thời gian.
Cho nên căn bản sẽ không phản ứng kịp khi bị tấn công bất ngờ, đầu của Ma Hoàng bị một đao cắt đứt ra làm đôi khi đang trấn thủ ở nơi đây.
"Đồ ăn hại, tất cả đều là một lũ ăn hại!"
Một con cự thú hung dữ, trên người thì chi chít vết sẹo gầm lên đầy giận dữ và giẫm đạp lên vô số ma tộc không kịp ẩn náu thành một bãi thịt nát.
Một lúc lâu sau đó, vừa thở hổn hển hóa thành một người nam tử xấu xí và hung dữ, một vết máu cực kỳ nổi bật kéo dài từ ấn đường trên trán của hắn, kéo dài thẳng xuống dưới hông. Trong mắt hắn vẫn hiện lên vẻ sợ hãi, nếu như không phải là ở lãnh thổ của Ma vực, mà là ở phía trước của chiến trường hoặc là ở phía bên dưới của Hắc Vân thành, hắn sớm đã bị một đao kia giết chết rồi.
Cũng may là hắn đã lập tức ma hoá, dùng thân thể to lớn cứng rắn của mình để gánh chịu lấy thương tổn, trì hoãn thời gian, kéo dài cho đến khi nữ tử kia bị hao tổn hết nhuệ khí và chủ động rút lui thì mới có thể bảo vệ được mạng sống.
Cho dù như vậy, vẫn bị cưỡng ép phải ma hoá gần như hoàn toàn, trở thành một con ma thú đầy điên loạn, sau một hồi dựa vào việc giết hại để giải tỏa, ma tâm đầy cuồng bạo mới được xoa dịu một cách qua loa.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, oán hận nói:
"Triều Thiên Kiêu!"
Hàng ngàn hàng vạn hình phạt tàn khốc hiện lên ở trong tâm trí, vô số cảnh tượng tra tấn, dấy lên một luồng ham muốn bạo ngược, nhưng mà Cung điện Ma Hoàng của hắn đã trở thành một đống đổ nát, đồng thời hầu hết ma nữ được dâng lên để cho hắn hưởng lạc đều đã bị đè chết ở bên trong.
Con ngươi màu đen liếc một vòng, tùy ý tóm lấy một con ma thú nữ, rồi kẹp nó ở dưới thân.
Con ma thú giãy giụa, đau khổ gào thét, những con ma tộc đầy dũng cảm cũng tiến lại gần để reo hò giúp vui, không ngừng khen ngợi sự mạnh mẽ của hắn. Chỉ một lúc sau, ba tầng bên trong và ba tầng bên ngoài đều đã bị bao vây, tiếng gầm cao thấp nối tiếp nhau, vang vọng ở bên trong của hẻm núi, lấn át đi tiếng la hét đầy thảm thiết, vậy mà lại khôi phục được một chút sĩ khí.
Sự kỳ quái lạ lùng của ma vực và sự méo mó điên cuồng của Ma tộc, luôn luôn vượt quá sức tưởng tượng của người ngoài.
Đúng vào lúc này, Hắc Nhật ở bên trên bầu trời đột nhiên sáng bừng lên, chiếu xuống một tia ánh sáng màu đen về phía băng nguyên xa xa, kéo dài trong một khoảng thời gian không lâu.
Tất cả người và thú đều ngẩng đầu nhìn lên, cho dù không phải ai cũng đã từng nghe truyền thuyết về "Hắc nhật ma tâm", nhưng tất cả đều nhìn một cách ngây dại. Có một luồng thôi thúc đầy mãnh liệt, muốn đi đến nơi mà ánh sáng kia đang chiếu xuống.
Đặc biệt là tên Ma Hoàng đang làm ma thú có tràn đầy năng lượng kia, hắn đã từng nghe qua truyền thuyết về "Hắc nhật ma tâm" rồi, cảm thấy có một sự mê hoặc đầy mãnh liệt.
Thiên Mệnh Chi Tử khi ở trong Ma vực thì được gọi là "Ma chủng", sự ra đời của mỗi một loại Ma chủng, đều khiến cho Ma tộc ở gần đó sẽ phải sát phạt và tranh giành lẫn nhau, đồng thời "Hắc nhật ma tâm" cũng đủ để khiến cho toàn bộ Ma vực phải điên cuồng.