Cho dù là một tu sĩ Kim Đan như hắn, dùng tay không đối mặt với sự vây quanh của nhiều quân sĩ như vậy, vẫn không thể bay vọt, không thể hạ sát thủ, cũng tuyệt đối chống đỡ không được, càng không có khả năng thành thạo như thế.

Những quân sĩ này cũng không phải sơn tặc bình thường, họ đều là những cựu chiến binh có kinh nghiệm, mạnh hơn nhiều so với tinh thần luyện tập thông thường. Hơn nữa họ có tổ chức có kỷ luật, biết phối hợp với nhau, cùng tiến cùng lùi, có rất nhiều người đã dùng tới binh khí, chỉ là không có tạo thành quân trận mà thôi. Nếu không cho dù là một tu sĩ Kim Đan kẹt ở trong trận cũng phải bị loạn đao phanh thây, trốn cũng trốn không thoát.

Một lữ soái nhỏ giọng nói:

“Giáo úy, hắn không phải là Lý…”

“Hư, ngươi mau đi bẩm báo quân đoàn trưởng!”

Trong lòng giáo úy bồn chồn, nếu thật sự là tên kia, vậy thì một giáo úy nhỏ bé như hắn không có cách nào để đối phó, thuận tiện đánh hắn một trận, vậy cũng không có chỗ nói lý.

“Bẩm báo vị nào?”

“Cả hai vị đều bẩm báo.”

Trên giáo trường có rất nhiều người hiểu, các quân sĩ chỉ yếu về thực lực chứ đầu óc không phải ngu ngốc. Rất nhanh có rất nhiều người đã đoán ra thân phận của Lý Thanh Sơn, động tĩnh ở đây quá lớn, toàn thành đã chấn động từ lâu, mọi người vội vàng chạy đi bẩm báo:

“Tam tướng quân đánh người rồi!”

Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.

Đại danh ‘Tam tướng quân’ ở trong Hắc Vân Thành không ai không biết không ai không hiểu, quả thực chính là đệ nhất nhân dưới Nhân Hoàng.

Lúc này, 108 tòa giáo trường trong và ngoài Hắc Vân Thành đều đang tiến hành luận võ tuyển chọn, hành động của các quân sĩ gần như không bị hạn chế.

Dựa vào mấy trăm doanh trại xung quanh cùng với Hắc Vân Lôi Hống trận, họ hoàn toàn không sợ Ma Vực sẽ đánh lén. Ma Hoàng nếu dám rời khỏi đại quân để đến đây một mình, đừng nói là một, cho dù là mười người cũng phải chết ở chỗ này.

Cho nên tin tức này vừa truyền ra, tất cả mọi người cảm thấy náo nhiệt này không thể không xem. Lần trước, mấy chục vạn thi thể ma tộc chất đống trong giáo trường, ‘Tam tướng quân’ cùng Lý Liệt Hỏa đánh cược, không xem trận náo nhiệt này đã làm cho rất nhiều người hối hận.

Đặc biệt là mấy tòa giáo trường gần nhất, người trên đài còn đang luận võ, người xem phía dưới bỏ chạy tán loạn. Lại nhìn về phía giáo trường, giáo úy và lữ soái cũng không thấy bóng dáng.

Hai người nhìn nhau, không đánh nữa:

“Huynh đệ, chúng ta cũng đi xem đi! không có giáo úy phán quyết, đánh nhau cũng vô ích.”

“Được, huynh đệ, mời!”

“Sao ngươi không xuống trước?”

“Tại sao ta phải xuống trước?”

Tai nghe bên kia tiếng gào thét càng ngày càng vang:

“Được rồi, chúng ta cùng đi xuống.”

“Được! Một, hai, ba.”

Trên tòa tháp cạnh giáo trường, giáo úy giám sát thấy sự việc ngày càng nghiêm trọng, gấp đến mức đi vòng quanh, ngàn chờ vạn chờ, cuối cùng cũng đợi được lữ soái kia đến báo cáo, vội hỏi:

“Đại sư huynh nói thế nào?”

“Đại sư huynh nói: Để hắn đánh!”

“Vậy đại sư tỷ thì sao? Đại sư tỷ cảm thấy thế nào?”

“Đại sư tỷ nàng, nàng tựa người vào cửa sổ nhìn.”

Hơn nữa dường như nàng còn nhìn rất vui vẻ.

“Cái gì?”

Giáo úy sửng sốt một lát mới hiểu ra, nhìn về phía Huyền Vũ Đường, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Triều Thiên Kiêu, hắn vội vàng chắp tay bái một cái.

Hắn lại nhìn về phía giáo trường, lôi đài bị biển người bao phủ, Lý Thanh Sơn sừng sững ở trong vạn người, giống như một bức tường mặc cho sóng đánh vào. Hắn đứng yên ở đó, bình tĩnh đánh bại mọi kẻ thù đang lao tới.

Nhìn thấy dòng người từ khắp mọi nơi đổ xô tới, tiếng kêu ‘Tam tướng quân đánh người’ vang vọng khắp phố lớn ngõ nhỏ, trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, dứt khoát tháo mũ giáp rồi ném đi, hắn hét lên:

“Tam tướng quân ở đây, ai dám đánh một trận với ta?!”

Giáo trường trở nên yên tĩnh, thủy triều cũng ngừng lại. Đám quân sĩ vọt tới trước mặt hắn vung nắm đấm và binh khí đứng giữa không trung, hai mặt nhìn nhau.

Cho dù là ‘Tam tướng quân’ thì đó cũng là tướng quân. Thân phận tôn quý vượt xa khả năng của quân sĩ bình thường.

Lý Thanh Sơn cười nhạo nói:

“Sao vậy, chỉ dám ức hiếp tiểu binh, nhìn thấy tướng quân liền sợ sao?”

Vạn người đều tức giận, trợn mắt cắn răng. Trong đám quân hỗn loạn có một người hô to:

“Giết!”

Một hòn đá khuấy động ngàn sóng, vạn người đồng thanh hét lên, khí thế như núi lở.

“Giết!”

Dũng khí vì quân phách, vinh quang vì quân hồn. Ngươi có thể làm cho họ chết nhưng không thể nói họ hèn nhát được. Vừa rồi họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, không phải sợ thực lực mạnh mẽ của Lý Thanh Sơn, chỉ là lo lắng thân phận tướng quân của hắn mà thôi.

Quân pháp nghiêm ngặt. Đẳng cấp rõ ràng, không thể khinh phạm. Nhưng đến một bước này, là có thể nhẫn cũng không thể nhẫn!