Cuối cùng cuộc tỷ võ toàn quân đã kết thúc, lúc này trong Hắc Vân Thành đã không còn ai dám khinh rẻ vị "Tam tướng quân" kia nữa. Còn Lý Thanh Sơn làm quán quân thì tất sẽ có thêm một phần cống hiện.
Trên bảng Vạn Tượng, vị trí xếp hạng của Lý Thanh Sơn lại tăng lên, đã lên tới mức trung lưu của nhóm đệ tử nhập thất khiến mọi người đứng ở quảng trường phải thán phục. Chẳng khác nào một ngôi sao mới nổi, không ai có thể cản đường được.
Loạn Mệnh đổ phường.
Nhạc Thiên nhìn xuyên qua ô cửa sổ sát đất nhìn ra xa, tấm tắc ra vẻ kỳ lạ lắm:
"Đen, đen quá! Chỉ sợ sắc mặt của đám người kia đều đen ngòm rồi."
Bì Dương Thu nâng ly rượu lên, cười nói:
"Rất muốn xem thử vẻ mặt bây giờ của họ. Đại sư huynh và Đại sư tỷ đều không thể làm gì được hắn cả, ta phục hắn luôn."
Quân Nhu Ti.
Là người đưa Lý Thanh Sơn ra chiến trường, lúc này các đệ tử chân truyền đang tụ tập trong đường, vẻ mặt hơi khó coi.
Cát Hưng mở rộng hai tay, nói:
"Các ngươi bảo ta nghĩ cách, nhưng ta thì có cách gì cơ chứ! Nếu ngay cả hai vị kia cũng không ép được hắn thì còn ai ép được hắn? Mọi người nghĩ cách đi, nếu để hắn trở thành đệ tử chân truyền thì sau này chúng ta sẽ ở chung thế nào!"
Các đệ tử chân truyền nhìn nhau, cảm thấy hơi nhức "trứng".
Thiên Thư lâu.
Quy Hải Linh Tôn luôn chú ý tới tin tức của Lý Thanh Sơn, mỗi sự kiện của hắn đều vô cùng bất ngờ, ấy mà lại rất hợp tình hợp lí. Quan hệ giữa hắn với mấy vị Đại Thánh gia kia mà có thể yên lòng thì mới gọi là kỳ lạ!
Sau nhiều lần cân nhắc lời truyền của Thiên Thư lão nhân từ cửu thiên truyền xuống, chỉ có đúng vài chữ ngắn ngủn...Bình tĩnh xem biến.
Hắn suy tính một hồi lâu cũng không thể hiểu được hàm ý của bốn chữ này, chỉ đành làm theo ý mặt ngoài...Bình tĩnh xem biến.
"Chủ nhân chưởng quản ngự thư phòng cho Thiên Đế, tai thính mắt tinh, kiến thức uyên bác. Không phải người mà một linh tiên như ta có thể hiểu ý được. Thôi, nghĩ nhiều cũng vô dùng, cứ tuân theo là được."
Đây là sự chênh lệch giữa địa vị và cảnh giới, dù xem nhiều sách hơn cũng không thể bù đắp được.
"Nhưng từ khi tên tiểu tử kia lên chiến trường thì không còn ai đưa truyện cho ta đọc nữa."
Trong Bách Thảo Viên, nơi này vẫn là nơi tràn ngập hoa thơm và tiếng chim hót rộn ràng, gió mát thổi tới làm nơi đây tràn ngập hơi thở mùa xuân.
Một con Phượng Hoàng màu đỏ vàng đứng thẳng trên cây Kim Diệp Bồ Đồ nâng cao cổ hát vang, từng bầy linh cầm phi điểu bay lượn trong tiếng ca uyển chuyển của hắn.
Tất nhiên hắn đã vượt qua bốn lượt thiên kiếp, dựa vào thiên tư hơn người và tích lũy nên quá trình thăng cấp khá thuận lợi. Sau này lại làm công việc của Lý Thanh Sơn bỏ lại, tuy không thông phân thân thuật nhưng vẫn theo như câu cổ ngữ Bách điểu triều phượng.
Hắn trời sinh có thể điều khiển loài chim, đặc biệt là một ít linh cầm phi điều trong Linh Thú viên. Với kinh nghiệm làm Vũ Nhân vương và Dị Nhân vương, có thể nói hắn sai khiến loài chim rất dễ dàng.
Lý Thanh Sơn có thể thăng cấp trên bảng Vạn Tượng cũng nhờ một phần công lao của hắn.
Nguyễn Dao Trúc thấy cảnh này thì cười trêu:
"Cửu nhi, người ta còn có ích hơn ngươi nhiều."
Cửu Sắc Lộc nói:
"Hừ, không thì ngươi đổi vật cưỡi đi!"
Vừa nói tới vật cưỡi, Nguyễn Dao Trúc không khỏi nhớ tới Lý Thanh Sơn. Mặt nàng đỏ ửng, thầm than trong lòng:
"Đó mới là nơi thích hợp với hắn! Chỉ mong hắn với Đại sư tỷ có thể bỏ qua hiềm khích ngày trước."
...
"Lý Thanh Sơn!"
Trên mặt Triều Thiên Kiêu như kết một tầng sương lạnh khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh đột ngột.
"Đại...Đại sư tỷ, sao ngươi lại tới đây?"
Giọng của một nữ tử truyền ra từ trong giường, bất ngờ lại chính là nữ tướng quân nói muốn cắn Lý Thanh Sơn ở đại hội luận võ.
Sau khi cuộc tỷ võ toàn quân kết thúc, Lý Thanh Sơn tiếp tục đi dạo trong thành để tìm cơ hội đột phá Viên Ma tầng thứ năm. Thế nhưng không có ai khiêu chiến hắn, chuyện này không thể cưỡng cầu được nên hắn đành thôi.
Tuy nhiên lại thu hoạch được một chút, tập hợp năm tuyệt kỹ lúc rảnh của Phan Lư Đặng và Lý đại quan nhân để tìm vài nữ tử ôn nhu.
"Ai, lại có chuyện gì?"
Lý Thanh Sơn mở mắt, lười biếng lật người. Chăn đắp trên người tuột xuống làm lộ cơ thể khỏe mạnh đang trần truồng.
"Đi theo ta, có nhiệm vụ."
Triều Thiên Kiêu ngoảnh mặt làm ngơ, quay người rời đi.
Lý Thanh Sơn lập tức đứng dậy, chưa mặc đồ đã đi theo, không hề lưu luyến chút nào với nữ tử phía sau.
Nữ tướng quân kia chỉ cười nói:
"Tiểu quỷ, nào rảnh thì quay lại chơi."
"Biết rồi."
Trong Huyền Vũ đường, Triều Thiên Kiêu đi thẳng vào vấn đề:
"Ta muốn ngươi đi tra xét Lãnh Huyết Quan lần nữa."
"Làm ta tưởng có chuyện lớn gì chứ. Việc nhỏ thôi, ngươi cứ phái người đi nói một tiếng là được rồi, cần gì phải tự mình tới cửa tìm chứ, không lẽ định chiếm tiện nghi của ta."
Lý Thanh Sơn nghiêng đầu vặn khớp cổ, đầu hơi lắc lắc.