Lý Thanh Sơn liều mạng, gần như điên cuồng vận chuyển Tự Tại Thiên Thư luyện hóa ma khí và ma niệm dày đặc cuồn cuộn.

So với sự bình tĩnh của Triều Thiên Kiêu thì vẻ mặt của hắn gần như biến thành điên cuồng. Âm Thần biến ảo vặn vẹo không ngừng, phẫn nộ, sợ hãi, tham lam...Nhưng lại ngày càng mạnh hơn.

Ngoan cố chống cự!

Bình thường luôn lo lắng Âm Thần nổi điên mất khống chế, không dám trắng trợn không kiêng nể như bây giờ. Còn giờ thì hắn không kiêng dè gì nữa, ngược lại còn không thể thu hồi Âm Thần lại. Mất khống chế thì mất khống chế đi, coi như tích lũy kinh nghiệm tu hành.

Ngay cả khi hắn luyện hóa Âm Thần thành Dương Thần thì cũng không thể...Tuyệt đối không thể thoát ra khỏi Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận này được. Trừ khi để Âm Thần hoàn toàn ma hóa, lúc đó bản tôn của hắn ở bên ngoài và đám Ma Hoàng này mới kiêng kỵ "đồng loại" là hắn.

Nhưng đây là kết quả mà hắn không muốn chấp nhận nhất. Hắn thà tự bạo Âm Thần còn hơn, hắn đã chuẩn bị tốt việc này từ trước.

Cũng không biết có phải do hắn quá hiểu rõ về Đại Tự Tại đạo, hay là tâm tính bây giờ của hắn vừa hay thích hợp để tu hành Tự Tại Thiên Thư hay không mà hắn tu hành một hồi lâu cũng không hề có một chút dấu hiệu mất khống chế nào.

Trong thời khắc vô nghĩa này, hắn vậy mà lại tiến bộ vượt bậc, tiến triển cực nhanh. Thực sự rất đáng trào phúng.

"Khốn nạn!"

Triều Thiên Kiêu tưởng hắn cuối cùng cũng biết sợ, cười nhạo:

"Nếu tiểu tử nhà ngươi thành thật một chút thì có lẽ bây giờ còn đang đứng tưới hoa ở Bách Thảo Viên. Sao lại tới mức rơi vào kết quả như bây giờ chứ?"

Lý Thanh Sơn giận dữ nói:

"Ngươi còn dám nói!"

Triều Thiên Kiêu chẳng sợ hắn:

"Ha, lão nương đã muốn chết rồi còn không dám nói với ngươi à. Ngươi bảo muốn tìm ta báo thù thì ta còn đanh muốn tính sổ với ngươi đây? Hôm đó là do bị lời nói của ngươi lừa gạt mà thôi, chẳng cần ba mươi năm, bây giờ ngươi đi chết luôn đi cho lão nương!"

"Được, tốt lắm!"

Lý Thanh Sơn tức bật cười, lệ khí xuất hiện:

"Ta muốn ngươi chết thật khó coi!"

Hắn vừa tiếp tục tu hành vừa hút ra một luồng ma niệm hừng hực từ trong ma niệm Hỗn Loạn vặn vẹo độ vào cơ thể nàng.

"Hừ!"

Triều Thiên Kiêu cười khẩy:

"Chỉ chút trò cỏn con ấy à?"

Thậm chí còn không cần thủ vững tâm thần, cơ thể nàng đã chém bỏ Xích Long từ lâu, tuyệt tâm rồi.

Dương Thần thì gom góp khí tức lạnh lùng xơ xác khắp nơi để ngưng luyện thành, lạnh giá khốc liệt, là thiên địch của tất cả ma niệm.

"Thì ra là vậy!"

Lý Thanh Sơn đột nhiên hiểu rõ vì sao nàng và Lý Liệt Hỏa lại mạnh như vậy, theo đó là cả Nhân Hoàng Tự Long.

Càng là sức mạnh thuần túy cực đoan thì càng tinh tiến nhanh, lực sát thương cũng càng mạnh.

Liệt Hỏa Thiên Thư là vậy, Huyền Vũ Thiên Thư lại càng như thế.

Nhưng cái giá phải trả rất lớn, sau khi đạt tới cảnh giới nhất định thì con đường sẽ ngày càng hẹp, cuối cùng biến thành rất khó đột phá bình cảnh.

Nói một cách thuần túy chính là cực đoan.

Đáng sợ hơn nữa là sức mạnh này sẽ ăn mòn ngược lại tâm thần.

Lý Liệt Hỏa vừa bị hắn khiêu khích một chút đã không để ý môn quy, lạnh lùng hạ sát thủ. Rốt cuộc là do tính cách hung hăng trời sinh, hay là do bị Liệt Hỏa nuốt chửng, đồng hóa?

Triều Thiên Kiêu có thể không chút sợ hãi trong lúc cùng đường chỉ sợ cũng không phải do can đảm. Can đảm thực sự sẽ biểu hiện trong lúc chiến thắng, chứ không phải cái gì cũng không sợ.

Năm xưa Cộng Uyên cũng đi theo con đường như vậy, không những đối xử tàn khốc với tất cả mọi người mà ngay cả chính bản thân cũng suýt nữa bị lực lượng Quy Khư nuốt chửng.

Truy cầu lực lượng là để thông suốt ý chí, nếu bị sức mạnh bắt ngược lại thì cách trạng thái tẩu hỏa nhập ma không còn xa nữa.

Đại sư huynh và Đại sư tỷ bề ngoài có phong quang vô hạn, nhưng thực chất lại không ngừng bị sức mạnh cắn nuốt. Không thể không dùng sức mạnh ý chí để khống chế nguồn sức mạnh quá mức mạnh mẽ và thuần túy này.

Vì thế nên họ mới không thể không đánh khắp chiến trường, dùng giết chóc để dẹp loạn nội tâm đang gây rối. Nhưng càng dùng cách này nhiều thì sức mạnh phản phệ càng tăng nhanh.

Nếu không thể đột phá sáu lượt thiên kiếp, đạt tới cảnh giới Nhân Tiên thì chắc chắn sẽ không thể chết vì hết thọ mệnh được. Không bị đốt thành một đám lửa thì chính là hóa thành một vệt sáng.

"Ba người chúng ta có chút giống nhau, càng muốn nhiều thì càng phải gánh vác nhiều, vô cùng công bằng. Nhưng nếu ngươi thực sự cho rằng chỉ dựa vào ý chí là có thể chống lại thì sai hoàn toàn. Ngươi suy cho cùng chỉ là nữ nhân mà thôi!"

Lý Thanh Sơn bật cười lớn làm lửa càng lớn hơn, hừng hực thiêu đốt ý chí của nàng.

Có Đại ma đầu trợ trụ vi ngược như hắn, cuối cùng Hỗn Độn Ma Noãn cũng bắt đầu phát huy công dụng của nó.