Chứ đừng nói là vừa mới vượt qua Thiên kiếp lần thứ năm đã có thực lực bậc này. Nếu lên tới đỉnh phong Thiên kiếp lần thứ năm thì đừng nói là trở thành đệ tử chân truyền, ngay cả vị trí Đại sư huynh cũng chỉ có hắn làm được.
"Nếu nói về tầm nhìn thì ta chỉ thấy phục Nguyễn sư muội thôi, có thể mời được người này tới Vạn Tượng Tông."
Nguyễn Dao Trúc lập tức đỏ mặt, ấp úng nói:
"Sư huynh đừng nói bậy, ta thì có tầm nhìn gì chứ, là do hắn tự muốn tới."
Đới Mộng Phàm nói:
"Ôi chao, chẳng trách hắn lại không phục Thiên Kiêu và Liệt Hỏa, nhân vật bậc này há lại chịu làm kẻ dưới trướng. Linh Tôn hiểu rõ vận mệnh, tất nhiên sẽ nhìn hắn với con mắt khác và đối đãi khác biệt với hắn."
Vạn Kiếm Phong búng ngón tay vào kiếm, nói:
"Mọi người không cần phải cảm khái như thế, dù sao thì hắn cũng đứng về phía chúng ta, đây không phải chuyện xấu."
Đới Mộng Phàm gật đầu, nói:
"Tất nhiên, phải chú ý bảo toàn thực lực."
Rồi liếc mắt nhìn thoáng qua đại doanh ma tộc, nói với giọng điệu sâu xa:
"Chiến tranh vẫn chưa bắt đầu đâu!"
Lúc này, ở trong Hắc Vân Thành. 50 vạn đại quân của Huyền Vũ quân đoàn vừa hoàn toàn ra khỏi thành, dưới sự bảo vệ của đám đệ tử chân truyền bắt đầu tiến hành điều chỉnh quân lần cuối.
Bầu trời u ám. Lý Thanh Sơn bước từng bước nặng nề, mỗi bước tạo ra một dấu chân. Hắn tiến về phía trước, đi xuyên qua biển người đông ngùn ngụt.
Giáp vàng trên người bị từng lớp máu tươi nhuộm thành màu đỏ tươi, chỉ có thanh Cuồng Đao trong tay sau khi uống no máu tươi thì từng lớp hoa văn trên đao bắt đầu thoáng lộ ra ánh đỏ, khiến nó càng thêm diễm lệ chói mắt.
Chỉ một lúc mà đã có hơn vạn ma tộc chết dưới thế đao, con số chết chóc còn đang không ngừng tăng cao. Tay chân đứt gãy phủ kín mặt đất.
Một tay cầm đao, vạn phu không địch lại. Thần cản giết thần, ma chặn giết ma.
Nhưng trên khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ, đôi mắt của hắn vẫn mang một màu đen nhánh, thậm chí không chứa một chút khát máu nào.
Vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, trông không hề giống như đang giết chóc ở chiến trường. Nói là chiến sĩ thì trông càng giống như một nông phu đang vung liềm cắt cỏ hơn.
Lưỡi đao xẹt qua tạo ra một vệt cung lửa. Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao quá sắc bén, tới mức không hề có cảm giác chém vào đồ vật chứ đừng nói là dùng đao phong để giết địch. Chỉ tùy ý vung đao thôi cũng khiến từng bộ phận trên cơ thể bị cắt đứt. Thi thể ầm ầm ngã xuống đất.
Nếu nói mạng người như giun như dế, thì trong tình huống này, mạng người ngay cả giun dế cũng không bằng. Giun dế còn có thể sống tạm bợ, còn bên này ma tộc hung hãn không sợ chết, gào thét xông lên lại bị một đao gặt hái, sinh mệnh trở nên không hề quan trọng.
Cảnh tượng này đủ để khiến bất kỳ ai ôm ấp ảo tưởng với chiến tranh phải tỉnh mộng, anh hùng cũng chính là đồ tể.
Linh hồn của Cuồng Hoa Đao cảm nhận được tâm trạng của hắn, bèn đùa cợt:
"Tiểu tử nhà ngươi thật kỳ lạ. Ghét bỏ kẻ địch quá yếu hay sao?"
"Chiến đấu như này không đáng để ta tập trung."
Hắn thề nguyền rằng muốn chiến đấu với kẻ địch mạnh nhất, chứ không phải đạt được thỏa mãn chỉ dựa vào việc tàn sát kẻ yếu. Sa vào giết chóc như này chính là sự sỉ nhục đối với Hổ Ma.
Nhưng có một cảm giác dâng lên trong lòng hắn ngày càng mạnh mẽ, từ khi cuộc chiến vừa mới bắt đầu. Bên phía đại danh quân địch vẫn bất động, tựa như một con thú khổng lồ đang nằm rạp. Giờ hắn mới chỉ động chạm tới da lông của nó mà thôi, cùng lắm là khiến nó cảm thấy hơi đau. Còn thắng bại ra sao vẫn không biết.
Cuồng Hoa Đao cười lớn:
"Ngươi là A Tu La trời sinh, không, còn giống A Tu La hơn cả những A Tu La mà ta từng gặp trước đó, ngươi cứ sử dụng ta thỏa thích đi!"
"Được thôi!"
Lý Thanh Sơn múa đao tiến về phía trước, từng bước từng bước, sức mạnh ngày một tăng vọt, thực lực nhanh chóng khôi phục lại.
Hắn đã đi qua khi giáp ranh, đạp vào khu vực Ma Vực. Mà pháp tắc Ma Vực lại không áp chế hắn, thậm chí còn mang lại lợi ích nhất định.
Một con hung thú được ngưng tụ từ quân khí xông tới, nhưng trong mắt hắn, tốc độ của nó đã trở nên chậm hơn rất nhiều.
Ngay khi hắn vung Mạt Lộ Cuồng Hoa Đao lên, lúc này thời gian tựa như dừng lại.
Một đao, hai đao, ba đao... Đao phong ra trước chưa kịp tan đi thì đao phong phía sau đã vọt tới, trùng điệp bắn về một hướng.
Nhưng trong mắt người ngoài, họ chỉ thấy hắn vung ra không biết bao nhiêu đao, lưỡi đao vừa lướt qua đã xuất hiện đao phong mạnh mẽ rít gào hóa thành một lốc xoáy màu đen gào thét bay đi. Hung thú được tạo ra bằng tinh thần của tướng quân ma tộc bị cơn lốc nuốt chửng.
Tất cả mọi thứ, từ ma tộc, binh khí, cho tới giáp trụ, một khi đã bị cuốn vào cơn lốc thì sẽ bị cắn nát trong thời gian ngắn, hóa thành từng cụm huyết vụ.
Vòi rồng tiến về phía trước, tạo thành một rãnh sâu hoắm trên mặt đất.
Lý Thanh Sơn phóng mắt nhìn ra, lúc này đã không còn một ma tộc nào chắn ở trước mặt nữa. Hắn đã giết vào đại quân ma tộc, sau lưng hắn là một con đường máu phủ kín tay chân gãy.