Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2897. Chiến Sự Hung Hiểm

Nhưng mưa xối xả không ngừng, khói đen bốc lên ngùn ngụt. Hồng thủy chảy vào kênh rạch, rồi lại nhanh chóng tràn đầy.

Lực lượng của Huyền Vũ Quân Thần không phải vô cùng vô tận, tuy quân khí của đám quân sĩ có thể chống lại rất nhiều pháp thuật, nhưng lại không thể ngăn cản thế nước dâng lên.

Đây không còn là sức người nữa, mà là thiên tai, là cơn giận của Thiên Ma.

Đới Mộng Phàm vừa ra lệnh cho các đệ tử chân truyền xử lý hồng thủy, vừa xoay người nhìn về phía Hắc Vân Thành:

"Bì sư đệ, sao vẫn chưa ra tay!"

Trong số các đệ tử chân truyền, chỉ có Bì Dương Thu là ở lại trong Hắc Vân Thành, phụ trách bảo vệ Hắc Vân Lôi Hống trận vào thời khắc như thế này.

Một chiêu như này ma tộc đã dùng vô số lần, sao họ lại không có kế sách đối phó được chứ.

Trên đỉnh Hắc Vân Thành, Bì Dương Thu dùng hai tay tạo ra một cái lồng tàng hình bao lại trung tâm trận pháp.

Ầm ầm ầm, tiếng sấm vang rền.

Dưới sự thôi thúc của hắn, mây đen tích tụ lâu ngày không tiêu tan bao phủ phía trên Hắc Vân Thành ào ào tuôn về phía Ma Vực, không tiếc thả toàn bộ sức mạnh tích trữ trong Hắc Vân Lôi Hống Trận ra ngoài.

Trong khoảnh khắc đó, hắc vân và ma vân đối chọi nhau.

Lúc này, ánh chớp lập lòe không ngừng.

Tiếng nổ vang lên rung động đất trời, không thể phân biệt được khoảng các, ánh sáng và bóng tối điên cuồng đan xen nhau, chẳng khác nào tận thế giáng lâm cả.

Trong tiếng gầm rống giận của sấm sét, ma vân nhanh chóng tán loạn, cơn mưa to dần dần ngừng lại.

Mây mất mưa ngừng, ánh mặt trời tỏa sáng khắp nơi, chiếu vào thiết giáp tỏa sáng lấp lánh tạo thành một biển ánh sáng.

Dưới bầu trời trong xanh, Huyền Vũ quân đoàn chuyển động, áo choàng tung bay, đao khổng lồ vung mạnh về phía trước một cái.

"Tiến quân!"

Huyền Vũ quân đoàn tựa như thủy triều tuôn ra phía trước, tiếng giáp trụ va vang nhau tạo thành tiếng ầm ầm không ngừng, tựa như tiếng sấm vang lên trên mặt đất.

Giữa bầu trời, các đệ tử chân truyền cũng xông lên, trong lòng tràn ngập hi vọng. Quân thế, Quân Thần như này thì sao ma tộc có thể chống lại được?

Nhưng giữa hai hàng lông mày của Đới Mộng Phàm lại ẩn giấu sự lo lắng, nghiêm mặt nói:

"Các đạo hữu, chiến sự hung hiểm, xin mọi người hãy cẩn thận!"

Khả Hân bật cười:

"Sư tỷ cứ lo xa, ta thấy tuy ma tộc nhân nhiều nhưng lại không thể tụ tập anh tài như Lý sư đệ, ngay cả quân trận cũng chỉ được cái mã ngoài, quân khí ngưng tụ không bằng Quân Thần. Dựa vào Huyền Vũ Quân Thần thì ngay cả việc phá Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận kia cũng đâu có gì khó khăn?"

Ma tộc có đại quân mấy trăm vạn binh, kéo dài miên man vô tận, nhưng ngay cả là Đồ Vạn Thành hay là bất kỳ vị Ma Hoàng nào khác cũng đều không đủ sức mạnh và uy vọng để thống suất đại quân mấy triệu người. Ngay cả tụ tập quân khí cũng là vấn đề chứ đừng nói tới ngưng kết Quân Thần.

Đới Mộng Phàm gật gù:

"Sư muội chưa từng ra chiến trường nhưng lại có kiến thức như vậy là rất tốt, nhưng..."

Nhạc Thiên đột nhiên ngắt lời:

"Sắp tiến vào Ma Vực rồi, sư tỷ đừng nhiều lời nữa, có vài thứ, ha ha, phải nhìn thấy mới biết rõ được."

Phường chủ Lục Bá Minh của Linh Bảo Phường lẳng lặng lấy một chiếc thuyền nhỏ tinh xảo ra khỏi tay áo, ném vào không trung. Thuyền nhỏ lớn dần theo gió, chỉ thoáng chốc đã biến thành một chiến hạm khổng lồ bằng sắt thèm dài hàng ngàn trượng, sau đó tung người đi vào.

Khả Hân gắt giọng:

"Lục sư huynh quá nhát gan!"

"Tam sư tỷ nói có lý, sao ta có thể không nghe theo được."

Lục Bá Minh tươi cười, nói:

"Thất bảo Linh Lung Thuyền này chính là vật cưỡi của sư huynh, đứng đầu nên chẳng mấy khi có cơ hội sử dụng, bây giờ vừa hay có thể lấy ra tranh giết."

Cự Linh thần giáp mà hắn đưa cho Lý Thanh Sơn có thể xem là đồ vật quý hiếm, nhưng so với Thất bảo Linh Lung Thuyền thì chẳng là gì cả.

Đây là chiến hạm mà hắn phỏng chế theo tiên hạm do thiên binh thiên tướng trên cửu trùng thiên cưỡi. Từ thiết kế cho tới cấu tạo đều tốn rất nhiều tâm huyết và tài nguyên, không những có thể tạo ra uy lực to lớn mà còn cứng rắn khó phá. Ngay cả khi mười hai Ma Hoàng cùng vây công hắn cũng không sợ.

Tin chắc rằng hắn chính là người an toàn nhất trong trận chiến này. Chỉ dựa vào lực phá hoại mạnh mẽ của Thất bảo Linh Lung Thuyền, chắc chắn có thể tàn sát không ít ma tộc, lập ra chiến công hiển hách. Có thể giúp hắn tăng lên mấy vị trí trên bảng Vạn Tượng.

Ngay cả bộ Cự Linh thần giáp kia cũng vậy, sau khi chiến thắng tông môn sẽ bắt đầu bồi thường, còn có thể tính thành một phần chiến công.

Ngoài Nguyễn Dao Trúc thấy hơi không đành lòng ra thì nhóm đệ tử chân truyền khác bắt đầu làm nóng người, lấy pháp bảo áp đáy ra dùng. Chuẩn bị đại khai sát giới.

Đới Mộng Phàm hơi cau mày, không nói gì nữa. Có vị đệ tử chân truyền nào là không phải kỳ tài thiên phú dị bẩm chứ, họ đều có sự kiêu ngạo về bản thân, có nói nhiều hơn cũng vô dụng. Chẳng bao lâu sao họ sẽ nhận ra rằng ma tộc không hề dễ đối phó.