Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2899. Vạn Vật Như Sô Cẩu

Cả người Lý Thanh Sơn bỗng nhiên cứng đờ lại, tựa như ếch gặp phải rắn, không kiềm được cảm thấy giật mình, cảm giác khủng bố như đối mặt với thiên địch. Mặc dù đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng khi con "quái vật" xuất hiện trước mặt rồi vẫn cảm thấy khó tin.

So với hóa thân của Cùng Kỳ năm xưa, tuy rằng rất mạnh nhưng lại bị pháp tắc thiên địa ở Cửu Châu thế giới hạn chế. Mặc dù Ma Vực khủng bố, nhưng dù sao nó cũng hỗn loạn và vặn vẹo, không có ý chí tự thân.

Tuy nhiên Đào Ngột Ma Thần trước mặt này không chỉ có sức mạnh vượt xa Nhân Hoàng và Ma Hoàng, mà còn vượt xả cả Nhân Tiên và Tà Thần bình thường. Giống như Ma Thần đích thân tới đây, lại còn tràn ngập địch ý.

Tay Vạn Kiếm Phong hơi run lên, đột nhiên siết chặt chuôi kiếm:

"Kiếm của ta phải chém vật cấp bậc này thế nào?"

Đới Mộng Phàm trừng to mắt, ác mộng đã thành sự thật, đã vậy còn khủng bố hơn so với bất kỳ trận chiến nào ngày xưa. Tựa như quay lại hồi ấu thơ, trở thành một nữ hài tử chỉ nhìn bóng cây thôi cũng hoảng sợ. Nàng thở dài cười khổ:

"Vậy mới nói... Ta ghét chiến tranh."

Ở nơi cách xa chiến trường, Hỏa Hoa nhìn bóng dáng khổng lồ nối liền với đất trời, vô cùng nghiêm túc nói với Lý Liệt Hỏa:

"Chúng ta nên bỏ chạy tới Yêu Thú Đạo!"

Lý Liệt Hỏa im lặng, không trả lời nàng.

Bầu không khí tại chiến trường như bị tạm ngừng, biến thành từng vòng xoáy vặn véo kéo tất cả mọi người vào sâu trong vực thẳm.

Đào Ngột vừa hiện thân, chưa ra tay đã khiến tất cả mọi người sợ hãi.

Nếu là bình thường, Đồ Vạn Thành chắc chắn đã bật cười thật lớn. Nhưng bây giờ, có một tinh thần khác mạnh mẽ hơn áp chế tâm thần hắn, ngoan độc và hùng mạnh. Cũng chính luồng tinh thần này đã đâm xuyên toàn bộ chiến trường.

Đào Ngột vặn cổ, há cái miệng to như chậu máu, giọng nói to lớn bất khuất vang vọng khắp đất trời.

"Thiên địa bất nhân, vạn vật như sô cẩu."

Mấy triệu ma tộc cùng lúc hô to:

"Thiên địa bất nhân, vạn vật như sô cẩu!”

Tràn ngập sự oán hận và phẫn nộ, đồng lòng nguyền rủa thiên địa vô tình.

Đào Ngột càng được ngưng tụ thành thật nhiều hơn, thân mình ngày càng nở ra, con mắt khổng lồ duy nhất chuyển động, tầm mắt như một cột sáng đảo qua đảo lại trên chiến trường.

Tất cả mọi người, dù là quân sĩ bình thường hay là đệ tử chân truyền đều đang sợ hãi bản thân lún sâu hơn vào vũng bùn.

Đào Ngột lại nói tiếp:

"Thánh nhân bất nhân, chúng sanh như giun như dế."

Đứng nhìn xuống từ trên cao, nhân loại đúng thực nhỏ bé như giun như dế. Lít nhít đứng đầy mặt đất, vô cùng yếu đuối, vô cùng nhỏ bé.

"Thánh nhân bất nhân, chúng sanh như giun như dế!"

Mấy triệu ma tộc điên cuồng hô to, họ tình nguyện coi bản thân là giun dế thấp hèn, không sợ sinh tử. Khí thế điên cuồng che lấp Huyền Vũ quân đoàn, mà người có ý chí cầu sinh thì hà tất phải bước vào chiến trường khốc liệt này?

Đào Ngột chỉ nói hai câu, mười mấy chữ đã có thể xoay vần thế cuộc

Mọi nỗ lực của bọn Lý Thanh Sơn làm từ đầu tới bây giờ tựa như một câu chuyện cười. Gì mà kiên trì quyết tâm, gì mà chúng sanh bình đẳng. Đứng trước mặt sức mạnh tuyệt đối thì nó còn có ý nghĩa gì chứ?

Ta nói ngươi là giun là dế thì ngươi chính là giun dế, không phải cũng phải là giun dế!

Cuối cùng, Đào Ngột nhìn chằm chằm vào Huyền Vũ Quân Thần, ánh mắt tựa như có thể nhìn xuyên qua từng tầng quân khí nhìn thấy Lý Thanh Sơn bên trong:

"Ta cũng bất nhân!"

Một câu nói không ẩn chứa bất kỳ sức mạnh nào nhưng lại như một thanh gỗ to đâm xuyên qua ngực, tinh thần thuần túy kiên cường tựa như có thể áp đảo tất cả.

Ầm! Huyền Vũ Quân Thần hơi vặn vẹo, quân khí mơ hồ có dấu hiệu tán loạn.

"Không ổn rồi!"

Lý Thanh Sơn giật mình. Tình hình trở nên cực đoan, hắn có lượng quân khí khổng lồ gia trì lên người còn không chịu được áp lực lớn, huống hồ là các đệ tử chân truyền kia. Thậm chí là những quân sĩ phổ thông khác cũng vậy.

Tất cả họ đều đang ngơ ngác ngước đầu lên nhìn bóng tối phủ xuống, thậm chí còn không nhìn thấy toàn bộ cơ thể của Đào Ngột. Ngay cả chiến sĩ can đảm nhất cũng phải thấy hoảng sợ trong lòng. Nếu họ chưa kết thành quân trận, mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng thì chỉ với tinh thần của Đào Ngột thôi cũng đủ để khiến mấy trăm nghìn người họ rơi vào trạng thái điên cuồng.

Lý Thanh Sơn biết, nếu cứ tiếp tục như vậy thì quân tâm sẽ tan vỡ, toàn bộ đại quân sụp đổ, mấy trăm ngàn tướng sĩ sẽ mặc kẻ địch xâu xé. Thậm chí phe địch còn chưa thực sự ra tay.

Đối diện với tuyệt cảnh như bây giờ, nếu là người ngoài thì chỉ sợ đã bắt đầu xuất hiện suy nghĩ muốn lùi bước. Nhưng lực áp chế này lại khiến lòng quật cường của hắn dâng cao hơn, ý chí chiến đấu mãnh liệt, ngực thở phập phồng, giận dữ hét to:

"Tiến quân!"

Huyền Vũ Quân Thần cử động tiến về phía trước, một mình khởi xướng xông vào đại quân ma tộc giống Lý Thanh Sơn, một mình một đao chém về phía Đào Ngột!