Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2922. Rác Rưởi Lãng Phí Tài Nguyên

Ầm! Cột đá Đồ Đằng nứt toác, đá vụn văng khắp nơi.

Đầu Đào Ngột bị đánh nghiêng sang một bên, độc nhãn trợn tròn.

Vành mắt Lý Thanh Sơn sắp nứt ra, thở như điên nhưng lại không phát ra chút âm thanh nào, tựa như dung nham chảy sâu trong lòng đất. Tất cả đều bị đè nén trong lồng ngực.

Im lặng, im lặng, bùng nổ trong im lặng, chết trong im lặng.

Hắn bước lên một bước, vung cột đá Đồ Đằng lên tàn nhẫn nện xuống!

Đào Ngột loạng choạng lùi ra sau, Lý Thanh Sơn lại tiến lên, lại nện!

Ầm! Ầm! Ầm! Cột đá Đồ Đằng đứt thành từng đoạn.

Lý Thanh Sơn tiến lên, Đào Ngột lùi ra sau.

Từ Nhân Hoàng cho tới Ma Hoàng đều giật mình như vừa tỉnh lại từ trong mơ, lại giống như vừa nằm mơ tiếp:

"Thần linh mà cũng lùi bước về phía sau? Lại còn bị một "người" ép phải lui!"

Vòng xoáy đỏ ngòm đang dần co rút lại giữa trời đột nhiên mở rộng thật nhanh, bên trong thoáng truyền ra tiếng rít.

Thập Nhị Đô Thiên ma sát trận nhanh chóng đổ nát, cột đá Đồ Đằng ầm ầm đổ xuống như quân bài.

Lúc này Lý Thanh Sơn đột ngột dừng bước, mặc dù có thần lực đại địa cuồn cuộn không ngừng và thân A Tu La bất tử nhưng không thể áp chế nổi thương tích trên người, mà ý chí của hắn đã tới giới hạn.

Lồng ngực đang phập phồng chợt khựng lại, hét to một tiếng tựa như bùng lên từ nơi sâu trong lòng đất, máu tươi là dung nham, xương vỡ là đá vụn.

Tiếng gào xé đôi sự yên tĩnh trong đất trời, nhóm Nhân Hoàng cao cao tại thượng và những kẻ nhát gan đều cảm thấy sợ hãi, chấn động tựa như phải đối mặt với một vị Ma Thần khác. Còn bọn quân sĩ bình thường không có gì đặc biệt và tất cả những kẻ dũng cảm trên thế gian lại gào hét lên như Lý Thanh Sơn.

Cuối cùng Đào Ngột cũng thay đổi sắc mặt, lúc này, người áp đảo Thần.

"Quả nhiên ngươi chính là..."

Lý Thanh Sơn đỡ nửa đoạn cột đá Đồ Đằng, hai người khổng lồ mặt đối mặt.

Vẻ mặt Đào Ngột trở nên nghiêm trọng, tựa như đang đối diện với một vị Thần linh khác chứ không phải đối diện với một Nhân Hoàng. Lại hỏi:

"Ngươi là ai?"

"Lý Thanh Sơn?"

Cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng trả lời.

Đào Ngột nhoẻn miệng cười, không phải cười nhạo cũng không phải cười gằn, mà là cười cực kỳ sung sướng, cười như một người phàm.

"Được, ta đã nhớ cái tên này. Chúng ta sẽ còn gặp mặt."

Vẻ mặt Lý Thanh Sơn lạnh nhạt như một vị Thần linh, phun ra hai chữ:

"Chắc chắn."

Lúc này, cột đá Đồ Đằng cuối cùng từ từ nghiêng ngả, hình thể Đào Ngột co rút lại nhanh chóng. Nhìn giống thân cây khổng lồ màu đen lá cây lụi tàn, chạc cây bị chém sạch chỉ còn sót lại thân cây. Những đoạn cây bị cắt đứt tựa như ngón tay cánh tay bị chặt xuống.

Bên trong phát ra giọng nói:

"Cuối cùng phải dọn dẹp một chút rác rưởi làm lãng phí tài nguyên!"

Trong phút chốc, mấy chục thân cây lớn màu đen bắn vụt lên!

Khả Hân cảm giác đại họa ngập đầu, chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy lồng ngực đau đớn. Bị thân cây lớn đâm xuyên qua. Nàng liều lĩnh muốn độn xuất Dương Thần nhưng Dương Thần lại bị thân cây ghìm chặt vào trong cơ thể.

"Không..."

Cự mộc đâm xuyên cơ thể lập tức phân nhánh, một nhánh cây màu đen to bằng ngón tay đâm ra từ đôi mắt xinh đẹp của nàng, kiều diễm như hoa. Cành cây lít nhít đâm xuyên khắp nơi khiến mặt nàng không thể vặn vẹo đau đớn được, lẳng lặng rơi từ không trung xuống.

Chỉ thoáng chốc đã có có sáu đệ tử chân truyền ngã xuống, thân thể bị hủy diệt, thần hồn chết đi.

Lý Thanh Sơn nhắm mắt, lông mày cau chặt lại, chợt nhớ tới Nguyễn Dao Trúc.

Vút vút vút vút! Mấy cành cây lao xoẹt qua người hắn nhưng không có cành nào lao vào người hắn.

Đệ tử chân truyền duy nhất không bị biến thành mục tiêu chỉ có Lý Liệt Hỏa.

Hắn tỉnh lại, ngờ vực nói:

"Ta vẫn còn sống?"

Bị Ma Thần giết chết thì có lẽ thần hồn của hắn đã chết hẳn, ngay cả Luân Hồi cũng không thể vào được. Nhưng nơi này vừa không giống Địa Ngục Đạo cũng không giống A Tu La Đạo.

"Ma quỷ!"

Hỏa Hoa mừng phát khóc, ôm chầm hắn vào lồng ngực.

Dường như do Đào Ngột nóng lòng muốn tiêu diệt Lý Thanh Sơn nên lúc vội vàng không thể dùng toàn lực, hoặc là Liệt Hỏa Quân Thần đã chịu bớt không ít thương tích. Luồng hắc quang nhỏ như tơ nhện kia thì làm ý thức của hắn bị thương, khiến hắn rơi vào trạng thái hôn mê mà thôi.

Lý Thanh Sơn mở mắt, không để tâm tới lời kêu gọi của A Tu La Đạo. Bỏ qua tiếng hoan hô của vạn chúng để đi về phía Hắc Vân Thành.

"Mau nhân cơ hội này để giết hắn đi! Trận chiến đã tới tình huống này rồi, nếu để thất bại thì các ngươi tự biết kết cục của mình."

Anh Triết chỉ vào bóng lưng Lý Thanh Sơn rồi ra lệnh mang tính uy hiếp, rồi dẫn đầu xông lên.

Nhóm Ma Hoàng nhìn nhau, thấy Anh Triết nói không sai. Nếu trận này thất bại thì ngay cả Ma Hoàng cũng phải gánh trọng trách. Chứ đừng nói là không đánh mà chạy thì họ chắc chắn sẽ phải gánh chịu con đường chết. Vì thế cùng xông lên luôn. Dù sao đã có Anh Triết gánh trách nhiệm, không được thì đẩy hắn ra làm đệm lót, đổ hết trách nhiệm lên người hắn. Người chết không biết cãi.