Ban đầu còn phải dùng tiểu thuyết để đổi, sau này Lý Thanh Sơn có thể đọc hoàn toàn miễn phí mà không cần phải đổi ngọc bài từ chỗ Quy Hải Linh Tôn nữa. Như hắn trông chờ, là có thể biến cả Ngũ Châu Thế Giới thành một thế giới mới xinh đẹp, người người có thể luyện công. Nhưng tiếc rằng không có nhiều người công nhận điều đó.
Nhạc Thiên mỉm cười, nói:
"Người đọc sách trong thiên hạ tuy nhiều, nhưng người hiểu rõ đạo lý đó lại ít. Sư huynh đại trí hơn người, không phải ai cũng có thể đuổi kịp được."
Lý Thanh Sơn quay đầu lại, mỉm cười nói:
"Dù ngươi có khen nhiều hơn nữa thì ta cũng không đánh Ngưu Đầu kia giúp ngươi đâu."
"Nguyện thua cuộc. Mặc dù Ngưu Đầu A Cạnh chỉ là âm soái Quỷ Tiên, nhưng lại đại diện cho trật tự của Lục Đạo Luân Hồi. Ngươi chắc chắn không phải đối thủ."
"Ai là người quyết định trật tự của Lục Đạo Luân Hồi?"
Lý Thanh Sơn lẩm bẩm, sau đó đột ngột hỏi:
"Phải rồi, Tam Túc Kim Thiềm của ngươi đâu?"
"Ở lại động phủ, chuẩn bị cuốn gói đồ đạc quay về Yêu Thú Đạo."
"Ồ, ngươi cũng nghĩa khí thật."
"Tính mạng tương thác, có gì mà nghĩa khí hay là không nghĩa khí chứ. Nếu ta rơi vào Luân Hồi còn phải trông chờ nó dẫn độ ta."
"Dù dẫn độ thành công thì lúc đó ngươi còn là ngươi không?"
"Phải thì sao, không phải thì sao?"
"Ngươi nghĩ thoáng thật!"
"Nghĩ thoáng thì sao, không nghĩ thoáng thì sao?"
"Nếu không nghĩ thoáng thì đánh với Ngưu Đầu A Cạnh một trận. Đánh thắng thì chạy, còn không đánh thắng thì coi như thần hồn câu diệt. Hà cớ gì phải vào Luân Hồi."
"Đấu không thắng được."
"Đấu mới biết."
Hai mắt Lý Thanh Sơn sáng ngời. Khí phách thuở niên thiếu chưa từng biến mất.
"Nói hay lắm!"
Một tiếng quát bực bội vang lên trong tĩnh thất. Cửa thành cao lớn đột nhiên xuất hiện, vượt qua từng tầng pháp trận xuất hiện trong tĩnh thất. Trên cổng thành xuất hiện ba chữ khổng lồ Quỷ Môn Quan.
Ầm ầm, cánh cửa rộng mở, âm phong vù vù xông vào, quỷ vụ lan tràn. Ngọn đèn dầu chợt tắt, hương khói tiêu tán.
Một cái đầu trâu khổng lồ thò ra khỏi quỷ vụ, cặp mắt trâu lóe ánh đỏ nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn nhìn xung quanh, nói:
"À, chuyện không liên quan tới ta, ta chỉ nói bừa thôi."
Ngưu Đầu cất tiếng trầm thấp:
"Vào đi!"
Nhạc Thiên thầm thấy kinh ngạc, âm ty địa phủ xưa nay nổi tiếng đúng giờ, còn có câu nói Diêm Vương bảo ngươi chết canh ba thì chắc chắn ngươi không thể sống tới canh năm. Từ đó tới giờ chưa bao giờ muộn, cũng không sớm. Thế nhưng hôm nay lại tới sớm nửa canh giờ, vô cùng kỳ lạ.
…
"Trong này chắc chắn có điều kỳ lạ, nhưng không phải do ta."
Nhạc Thiên rất biết thân biết phận. Bản thân cùng lắm chỉ chơi đánh cược giải sầu với Ngưu Đầu A Cạnh mà thôi. Nếu hắn không muốn đánh cược thì có thể kéo mình xuống Địa Ngục bất cứ lúc nào.
Âm phong thổi khẽ vào mặt, lòng chợt nảy ra một suy nghĩ, bèn lên tiếng hỏi Lý Thanh Sơn:
"Ngươi nhất định muốn đi cùng?"
"Ngươi thua ta vẫn có thể ra ngoài!"
Lý Thanh Sơn nhìn Quỷ Môn Quan sâu như vực thẳm, lòng thấy bồn chồn. Còn Ngưu Đầu A Cạnh kia lại trừng mắt nhìn hắn như thể có ý định khác. Sau khi tu thành công Linh Quy Biến tầng thứ tám, linh cảm của hắn trở nên ngày càng rõ ràng hơn.
"Vậy phải xem trên sổ Sinh Tử, thọ nguyên còn lại của ngươi còn bao nhiêu?"
"Còn những hàng trăm nghìn năm!"
Lý Thanh Sơn có huyết thống Thần Ma, tuổi thọ đã dài hơn tu hành giả bình thường gấp trăm gấp ngàn lần. Vả lại dù là tu sĩ Dương Thần cũng có tuổi thọ rất dài.
Hắn suy nghĩ, sau đó Dương Thần xuất khiếu, tung người nhảy vào Quỷ Môn Quan.
Nhạc Thiên cảm thấy kỳ lạ. Vị Đại sư huynh này luôn dũng mạnh kiên quyết, nhưng chắc chắn không có tính cách ưa mạo hiểm lung tung như vậy được. Nếu không cũng chẳng thể sống được tới ngày hôm nay.
Thiên cơ khó lường, không có thời gian cho hắn suy nghĩ nhiều. Bèn theo sát phía sau độn xuất Dương Thần.
Cửa Quỷ Môn Quan rầm rầm khép kín, biến mất không còn tan hơn. Quỷ vụ tiêu tán, âm phong ngừng hẳn, ánh đèn đã tắt chợt sáng lại. Tĩnh thất vẫn như lúc đầu.
Trong vực sâu vô tận, Lý Thanh Sơn bay lướt qua âm phong quỷ vũ, vươn tay không thấy năm ngón, ngay cả Dương Thần cũng không nhìn xuyên qua bóng tối nơi này.
Cùng lúc đó tại Tiểu Thiên thế giới trong bản thể, Linh Quy tỏa sáng rực rỡ lấp lánh, không phải đang đoán mệnh, mà là đang rọi sáng nội tâm.
Trong lòng ngoài cảm giác lo lắng không tên ra thì còn một loại cảm giác mong chờ mạnh mẽ, không rõ đang chờ đợi điều gì. Trong cánh cửa kia chắc chắn có thứ gì đó!
Vì thế hắn đã quyết tâm xông vào Địa Ngục Đạo một lần. Tuy Ngưu Đầu A Cạnh kia không có ý tốt với hắn nhưng cùng lắm chỉ bị tổn thất Dương Thần mà thôi.
Đúng lúc này, trước mắt đột ngột xuất hiện một đốm sáng mờ nhạt màu xanh đang lập lòe chợp chờn, giống tinh tú, cũng giống ma trơi. Đốm sáng cùng lúc càng to dần, càng lúc càng sáng lên.