Nhạc Thiên quỳ một chân xuống, không hề sợ hãi nhìn về phía Ngưu Đầu A Cạnh. Tay phải ấn lên đáy cốc, tay trái mời chào:
"Xin mời đại nhân đoán!"
Lý Thanh Sơn thấy vậy cũng sốt sắng theo, là Đại hay là Tiểu?
Chỉ thấy Ngưu Đầu A Cạnh chậm rãi mở mắt ra nhìn thoáng qua Lý Thanh Sơn, cười như không cười nói với Nhạc Thiên:
"Ngươi đoán trước đi."
Nhạc Thiên ngạc nhiên, người hơi dao động, vẻ mặt tự tin vỡ nát:
"Chuyện đó... Ta..."
"Đoán!"
Ngưu Đầu A Cạnh ra lệnh.
"Ta đoán Đại!"
Nhạc Thiên nhấc mạnh cốc lên, hai viên xúc xắc vững vàng nằm trên mặt đất... Hai mặt sáu nút. Đại!
Điều đó là tất nhiên, đây là pháp bảo bản mệnh của hắn, Đại hay Tiểu đều chỉ cần một suy nghĩ là được.
Thế nhưng vẻ mặt đắc ý của hắn lại bị người ta đánh một cái bạt tai, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.
Ngưu Đầu A Cạnh bật cười toe toét làm lộ ra hàng răng ngay ngắn trắng sáng:
"Há, là Tiểu, ta thắng rồi."
"Rõ ràng là Đại!"
Lý Thanh Sơn hô to.
"Ngươi nhìn lại đi."
Ngưu Đầu A Cạnh duỗi ngón trỏ tráng kiện đè lên hai viên xúc xắc rồi khều nhẹ một cái, hai mặt sáu nút biến thành hai mặt một nút.
Lý Thanh Sơn bật ngờ, sau đó bật cười ôm bụng, cười tới mức chảy cả nước mắt:
"Mẹ nó ván cược này đặc sắc quá đi mất! Nhạc Thiên ơi là Nhạc Thiên, dù ngươi mưu toan tính kế, chiếm hết lợi lộc như nào thì tới cuối cùng tài nghệ cũng không bằng người! Ngươi có tư cách gì mà đánh cược với người ta chứ? Ngươi có tư cách gì? Gì mà thiên cơ, mệnh số chứ, toàn là cứt chó cả!"
Nhạc Thiên ngã khuỵu xuống đất, thất thần không nói nên lời.
Ngưu Đầu A Cạnh bật cười nói với Lý Thanh Sơn:
"Nhạc Thiên, ngươi thua rồi. Đi theo ta"
Tiếng cười ngưng bặt, Lý Thanh Sơn chỉ vào Nhạc Thiên, sau đó lại chỉ vào mũi mình, nói:
"Ta?"
"Đúng, chính là ngươi!"
Trên mặt Ngưu Đầu A Cạnh tràn ngập sự giảo hoạt.
Nhạc Thiên kinh ngạc há hốc mồm, nhân sinh lên voi xuống chó quá nhanh.
Lý Thanh Sơn nhún vai, nói:
"Ta không phải Nhạc Thiên."
Rồi hoàn toàn trở nên phòng bị, chậm rãi lùi về phía sau.
"Nhạc Thiên, chuyện đã tới nước này rồi mà ngươi còn dám chống chế!"
Ngưu Đầu A Cạnh cười gằn mở rộng năm ngón tay, mạnh mẽ vồ về phía Lý Thanh Sơn!
…
"Cái nồi gì thế!"
Lý Thanh Sơn chửi ầm ĩ, cơ thể biến ảo lách sang trái sang phải, tiến lên rồi lùi ra sau. Chỉ trong thời gian ngắn đã biến ảo ra mấy chục bóng người.
Ngưu Đầu A Cạnh vồ phải mấy tàn ảnh liên tục, còn Dương Thần lại hóa thành ảo ảnh độn xuất ra khỏi kẽ ngón tay A Cạnh.
Dù sao Lý Thanh Sơn cũng không đọc sách vô ích, pháp thuật nào có liên quan tới Tự Tại Thiên Thư hắn đều thông hiểu hết các đạo lí. Nào là Ngũ Hành Thần Độn, Huyễn Ma Độn Pháp đều được hắn dung hợp thành một, đạt tới cảnh giới có thể đi vênh váo.
Một trảo thoáng qua xong, hắn lập tức chạy ra khỏi Hoàng Tuyền Lộ. Rồi nhanh chóng biến mất tăm mất tích trong lớp bụi mù màu vàng.
"Ồ, rất có ý tứ!"
Ngưu Đầu A Cạnh tỏ ra bất ngờ, một chưởng vừa rồi của hắn trông thì bình thường không có gì đặc biệt nhưng đã tóm được không biết bao nhiêu Dương Thần của Nhân Hoàng rồi. Dù ngươi có bao nhiêu biến hóa đi nữa cũng không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.
Giống như kẻ thịt chó vậy, dù là con chó ác hung dữ thế nào cũng tóm được. Nếu chưa bắt được thì con chó đó cũng phải nằm sụp xuống đất gào rú khóc lóc. Nhưng con chó hoang hôm nay lại không giống bình thường, cũng chẳng phải quá lợi hại, mấu chốt là chó hoang này không sợ hắn.
Bật tiếng cười nhạo:
"Nhạc Thiên, ta kính trọng ngươi vì ngươi là Nhân Hoàng lại dám đánh cược với lão Ngưu này, sao bây giờ lại sợ như chó mấy chủ thế?"
Nhạc Thiên vẫn còn ngồi dưới đất, sững sờ nhìn hai viên xúc xắc kia, hoàn toàn bị âm soái quên lãng.
Lý Thanh Sơn không bị cách khích tướng này đả động, vẫn không làm lộ khí tức của mình ra. Hắn kìm nén ở Thiên Thư Lâu bao nhiêu năm đã dày công tôi luyện được tính nhẫn nại.
Nhưng khi nghe thấy Ngưu Đầu A Cạnh gọi lớn tên Nhạc Thiên vẫn cảm thấy căm tức trong lòng:
"Tiên sư nhà nó, đám quỷ này đúng là đồ mặt dày không biết xấu hổ! Còn tên Nhạc Thiên kia trông thì thông minh, thực chất lại là tên ngốc. Người ta mạnh hơn ngươi gấp trăm lần, cớ gì phải cho ngươi công bằng chứ?"
Lúc này tâm trạng Nhạc Thiên đang rối như tơ vò, hắn hiểu rõ Ngưu Đầu A Cạnh. Người này không có tính như vậy, mà ngược lại, còn nổi danh là một người xem trọng chữ tín. Nếu không năm xưa hắn cũng không tránh được một kiếp, chỉ cần Ngưu Đầu A Cạnh tiện tay tóm thôi hắn cũng không bao giờ chạy thoát được.
Dù Ngưu Đầu A Cạnh tức giận vì Lý Thanh Sơn ăn nói lung tung thì cần gì phải nhẫn nhịn Lý Thanh Sơn, sao không bắt hắn luôn từ đâu? Hà cớ gì phải phá hoại ván cược, cố tình nuốt lời.
Khi hắn thử chiêm nhân quả bên trong, số mệnh rối loạn cắn trả lại khiến Dương Thần của hắn suýt thì tan vỡ. Hắn chỉ nhìn thấy một vòng xoáy hỗn loạn cực lớn, mà hắn mới chỉ gặp được chút ảnh hưởng mà thôi.