Tại nơi không có chỗ trốn như Hoàng Tuyền Lộ, ý chí Lý Thanh Sơn được nung luyện, tim rắn như thép, suy nghĩ mỗi phân thân độc lập với nhau, giống như thi quỷ cấp thấp.
Thoáng cái đã kết thành một nhánh đại quân, không cần thông qua các cấp chỉ huy mà vẫn có thể tự tạo thành từng nhánh quân trận. Cùng một suy nghĩ, quân khí cuồn cuộn rót vào trong Dương Thần, ánh sáng tỏa ra vạn trượng, sát khí ngút trời tách khỏi bụi mù trên Hoàng Tuyền Lộ.
Ngưu Đầu A Cạnh cũng đổi thái độ, vội đứng dậy:
"Tiểu tử, không lẽ ngươi không sợ cực hình Địa Ngục, mãi mãi không được siêu sinh sao?"
"Ha ha, Đến Tuyền Đài chiêu bộ hạ, Tinh kỳ thập vạn trảm Diêm La! Nhớ lấy, gia gia ngươi họ Lý! Giết!"
…
Lý Thanh Sơn hóa thành Quân Thần, mình cao như núi lớn, đầu như vách núi, cao lớn như thiên nhai, đánh mạnh một quyền xuống.
Ầm!
Gió lớ bao phủ, tách âm phong quỷ hỏa ra khỏi lớp bụi vàng, chân trời đằng xa xuất hiện một vệt xanh thẳm. Một đám mây hình nấm màu nâu từ từ bay lên.
Khi Tự Tại Thiên Thư đại thành, nó không còn kém cạnh gì so với bất kỳ biến nào trong Thần Ma biến nào.
Thế nhưng trên mặt Lý Thanh Sơn lại không hề có ý cười, bên dưới nắm đấm thép là Ngưu Đầu A cạnh đang giao hai tay đặt trước người, miễn cưỡng chống lại cú đấm này. Cơ thể vững vàng không hoảng hốt, cũng không hề lùi về phía sau nửa bước. Ống tay áo tung lên bay phần phật trong cuồng phong.
Trên mặt trâu vẫn giữ nguyên nụ cười hàm hậu, đôi mắt lập lòe ánh đỏ:
"Cú đấm này cũng có chút sức đấy!"
"Mạnh quá!"
Lý Thanh Sơn rùng mình, thầm nói:
"Còn mạnh hơn cả cô nương Triều Thiên Kiêu kia!"
Những năm qua hắn qua lại không ít lần với Triều Thiên Kiêu, chủ yếu là bị lôi từ trong Thiên Thư Lâu ra để lâm hạnh. Bình thường một lời không hợp đã động tay động chân, cuối cùng là bị cường bạo.
Tuy không phải trận quyết đấu đàng hoàng ra dáng gì, nhưng cũng có thể áng chừng được thực lực của nàng. Tu hành Huyền Vũ Chi Đạo, là người đứng đầu Lục Đinh nên nàng trở thành cường giả trong số các Nhân Tiên. Nhưng cũng không mạnh tới mức này.
Ngưu Đầu A Cạnh đột nhiên tách khỏi nắm đấm của Lý Thanh Sơn, ngạo nghễ lên tiếng:
"Tiểu tử, nếu ngươi có thể khiến ta di chuyển nửa bước thì ta sẽ thả ngươi quay về!"
Còn chưa dứt lời thì mặt đất đã rung chuyển, Lý Thanh Sơn tiến lên một bước, hai bàn tay siết chặt sau đó giơ lên cao, đập mạnh xuống như búa lớn:
"Lão tử tin lời hoang đường của ngươi được à?"
Ngưu Đầu A Cạnh tỏ vẻ buồn sầu, sau đó lại tỏ ra tàn nhẫn. Ánh đỏ lập lòe trong mắt, giơ quyền xông lên.
Ầm!
Mặt đất nứt toác, sụp xuống vài mét, bụi mù ào lên làm Hoàng Tuyền Lộ bị che khuất.
Ngưu Đầu A Cạnh vẫn đứng vững không ngã, vẫn duy trì tư thế giơ nắm đấm lên cao.
Còn Lý Thanh Sơn thì ngược lại, hai tay đứt đoạn, quân khí bay tán loạn. Hắn mất cân bằng, lảo đảo tiến về phía trước.
Ngưu Đầu A Cạnh cười khẩy:
"Ngươi chỉ biết mỗi chiêu đó thôi à?"
Cơ thể như núi của Lý Thanh Sơn ngã xuống, miệng nhếch lên cười gằn.
Trong lớp bụi mù mịt, chợt có một tia hắc quang lóe lên. Trên mi tâm hắn xuất hiện một con mắt dọc. Khóa chặt vị trí của Ngưu Đầu A Cạnh, một đùm hắc hỏa dâng trào.
"Diệt Thế Thần Hỏa!"
Ngưu Đầu A Cạnh giật mình, lập tức bị hắc hỏa nuốt trọn.
Bên trong tĩnh thất, Nhạc Thiên phục hồi lại tinh thần từ trong thất bại. Sau đó nhìn về phía Lý Thanh Sơn, thầm nhủ trong lòng:
"Lần này lại nhờ có ngươi, hi vọng ngươi có thể chạy thoát được."
Rồi cười khổ lắc đầu, nói:
"Sao có thể được chứ!"
Hắn đã điều tra kỹ về Ngưu Đầu A Cạnh, xuất thân và lai lịch vẫn là một câu đố. Không rõ ràng như Hắc Bạch Vô Thường.
Chỉ có một điều duy nhất có thể xác định được là thực lực của Ngưu Đầu A Cạnh đứng hàng thứ nhất trong số thập đại âm soái.
Từng có một vị Nhân Hoàng vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu để trở thành Nhân Thiên trong lúc tuổi thọ đã tận, tuổi thọ cũng vì thế được kéo dài rất lớn. Ai ngờ Ngưu Đầu A Cạnh lại tới bắt người đúng hạn, có lẽ vị Nhân Tiên vừa mới lên cấp này đã phải chịu áp lực rất lớn nên sau khi độ kiếp thành công nên có hơi đắc ý vênh váo, tưởng Ngưu Đầu A Cạnh chỉ là Quỷ Tiên bình thường, vì thế đã thuận miệng giễu cợt mấy câu.
Sau đó bị Ngưu Đầu A Cạnh đánh chết tại chỗ, ngay cả Nguyên Thần cũng không trốn toát được. Lúc đó đừng nói là trường sinh bất tử, ngay cả Luân Hồi cũng không thể vào được.
Còn Lý Thanh Sơn cùng lắm chỉ là Nhân Hoàng, đã vậy chỉ có Dương Thần tiến vào Địa Ngục Đạo thì sao có thể là đối thủ của Ngưu Đầu A Cạnh được.
Đất vàng hòa tan tao thành dung nham dâng lên, uy lực của Diệt Thế Thần Hỏa rất kinh người, nhưng tiêu hao sức mạnh rất lớn. Ý niệm phân thân dần biến mất. Đại quân thoáng cái biến thành hư vô, chỉ còn lại một mình Lý Thanh Sơn. Hắn quyết tâm nhào về phía Ngưu Đầu A Cạnh.