Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 2995. Ai Trả Lời Thì Nói Người Đó

Lý Thanh Sơn và Lý Thanh Sơn cùng nhìn nhau, cùng một cơ thể, cùng một khuôn mặt nhưng lại không một ai nghĩ hai người họ là một. Vì đó là hàn băng và ngọn lửa bừng bừng khác nhau hoàn toàn.

Cũng khác hoàn toàn với Lý Thanh Sơn ngày xưa lúc chưa phân hóa. Hắc thủy ở Quy Khư và cực hình Địa Ngục đã để lại dấu ấn rõ ràng lên người bọn họ, sinh ra những sự khác biệt rõ ràng không thể dung hòa.

Lạnh lùng hoặc cuồng liệt, trầm mặc hoặc gào thét, tiếp nhận... Hoặc báo thù!

Ánh mắt giao nhau, tia lửa bắn ra bốn phía.

Một người cười gằn, sát ý bùng lên; một người thì yên tĩnh giữ ba ngọn núi lớn.

Bầu không khí ở đấu trường Huyền Vũ đột nhiên thay đổi, tựa như quay về chiến trường Ma Vực khốc liệt. Không còn tên đệ tử chân truyền nào dám lấy chuyện này ra làm chuyện cười nữa.

Triều Thiên Kiêu giận tím mặt:

"Khốn nạn, ngươi bảo ai là tiện nhân? Chờ chút, Nguyên Thần?"

"Ha, ai trả lời thì nói người đó!"

Lý Thanh Sơn kiềm chế sát ý trong lòng, chuyển tầm mắt về phía Triều Thiên Kiêu. Nhưng lại thầm nghĩ:

"Đó không phải là ánh mắt của "ta", nói vậy thì cuối cùng cũng phải đánh một trận!"

Nhưng hắn không hề biết rằng, hắn từ Địa Ngục trở về ánh mắt trở nên âm trầm hơn rất nhiều. Áo bào tàn tạ trên người tung bay trong gió, giống một tên Ma kiêu tội ác đầy mình.

Đám đệ tử chân truyền lập tức sôi sục:

"Nguyên Thần!"

Lý Thanh Sơn nhập môn cùng lắm được ba mươi năm, từ một tu sĩ Nguyên Anh nhỏ bé lên đăng đường đệ tử, sau đó ngưng luyện ra Âm Thần và Dương Thần rồi trở thành Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông. Đối với những tu hành giả như bọn họ cùng lắm chỉ là vài lần bế quan mà thôi.

Thế đã đủ khó tin rồi, vậy mà bây giờ Lý Thanh Sơn lại tiến thêm một bước, vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu. Thực sự đã khiêu chiến nhận thức của bọn họ, khiến họ cảm thấy đầu óc rối như tơ vò.

"Phải rồi, nếu tu sĩ không có Nguyên Thần thì sao lại có khí thế như vậy được, ngang cơ với Triều sư tỷ! Nhưng sao có thể như vậy được? Không lẽ hắn là chuyển thế của một vị đại năng nào đó, không lẽ Nhân Gian Đạo cũng có Thiên Mệnh chi tử?"

Ngay cả Triều Thiên Kiêu cũng thấy khó tin. Nàng trầm giọng hỏi:

"Ngươi là ai?"

Với nhãn lực của nàng, nàng có thể nhìn ra được sự khác biệt khổng lồ giữa hai Lý Thanh Sơn ngay tức khắc. Cũng thoáng đoán ra được Dương Thần của Lý Thanh Sơn mất khống chế. Không rõ gặp được cơ duyên gì mà lại vượt qua được Thiên kiếp lần thứ sáu. Tu thành Nguyên Thần.

Chuyện như này không hiếm gặp ở giới tu hành, mà hậu quả thì thường là tai họa.

Vấn đề này vô cùng quan trọng, nếu Nguyên Thần của Lý Thanh Sơn sử dụng một cái tên khác thì đồng nghĩa với việc muốn một đao cắt đứt với mình, cũng sẽ có khả năng cùng tồn tại.

Nhưng nếu hắn vẫn trả lời là Lý Thanh Sơn, thì lát nữa sẽ không tránh khỏi một trận liều mạng tranh đấu. Bầu trời không thể có hai mặt trời, một đất nước không thể có hai vua. Trên đời này không thể cùng tồn tại hai Lý Thanh Sơn được.

Tên tiểu tử chó chết này năm xưa không chút do dự hi sinh Dương Thần để lừa lão nương, bây giờ coi như ngươi đã gặp báo ứng rồi!

Nàng hơi xoắn xuýt, không biết nên đứng về bên nào. Nếu ngồi yên không quan tâm thì Lý Thanh Sơn bên dưới chắc chắn sẽ chết.

Lý Thanh Sơn đứng trên mặt đất, nghe thấy vậy thì tự hỏi:

"Ta là ai?"

Lý Thanh Sơn đang lơ lửng trên bầu trời lại nở nụ cười, câu này quá dễ trả lời:

"Ta là đại gia ngươi!"

Khóe mắt Triều Thiên Kiêu giật giật, sau đó bật cười:

"Được, tốt lắm! Vốn dĩ đã hẹn quyết đấu sinh tử, nhưng ta chơi ngươi nhiều năm như vậy nên hơi không thể lạnh lùng giết thẳng được. Bây giờ ta không cần phải đau đầu nghĩ nữa rồi."

Chậm rãi rút ra một thanh trường đao màu bạc, ngôi sao chạm khắc trên thân đao lóe lên lấp lánh xếp hàng thành Huyền Vũ Thất Túc, ánh sáng như thủy ngân cuồn cuộn chảy dài trên mặt đất. Khí tất lạnh lẽo tiêu điều, tựa như gió thu cuốn đi lá vàng mang theo cảm giác giá lạnh.

Lý Thanh Sơn lơ lửng trên trời thong dong chắp tay bước chậm, nói:

"Tuy người ta hay nói trước khi diệt giặc ngoài thì phải dẹp giặc trong, nhưng nếu hôm nay ta không giáo huấn con mụ già nhà ngươi trước thì ta khó mà tiêu được mối hận trong lòng!"

Những lần bị bắt nạt trong mấy năm qua hắn đều nhớ rõ ràng, hận nghiến răng nghiến lợi. Hắn biết một "bản thân" khác đang quan sát hắn, cũng biết Triều Thiên Kiêu không phải đối thủ có thể thong thả bắt được. Nhưng nếu không đạt được chiến thắng thì mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng phiền phức.

Tuy nhiên hắn vẫn muốn cho "bản thân" nhìn xem ai mới thực sự là Lý Thanh Sơn.

Hàn quang chợt lóe! Triều Thiên Kiêu đã giành ra chiêu trước.

Lý Thanh Sơn bị chém thành hai nửa ngay trên không chung. Hắn chia thành hai, cười nhạo:

"Chỉ có vậy?"

"Để ta xem ngươi có thể phân ra được mấy lần!"