Đây là ảo cảnh song tu đầu tiên của bọn họ, nhưng lần này nàng biết rõ mình bị hắn kéo vào ác mộng. Bèn thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chợt phát hiện trong tay không có đao, trên người không mặc giáp, chỉ còn lại một tấm lụa mỏng thoắt ẩn thoắt hiện phác họa ra dáng người hoàn mỹ của nàng. Lúc này nàng đang bị ôm chặt vào lồng ngực.
Nàng giận dữ vung tay lên tát một cái, nhưng lực tay vô cùng mềm yếu. Lại bị hắn nhẹ nhàng nắm chặt, hắn cười nói:
"Chúng ta đã quay lại rồi, vậy thì song tu một lát đi!"
Các đệ tử chân truyền tỉnh táo lại trong cơn hoảng hốt. Trên bầu trời, con quái vật không thể miêu tả kia đã biến mất tích, chỉ còn lại một mình Triều Thiên Kiêu giữa bầu trời. Mặt này vô cảm, hai mắt đóng chặt tựa như rơi vào giấc ngủ say.
Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, thấy một chiêu vừa rồi của Lý Thanh Sơn không phải nhắm mục tiêu vào họ, mà bọn họ chỉ bị ảnh hưởng mà thôi. Nếu không bọn họ đã tẩu hỏa nhập ma, thậm chí là phát điên rồi chết.
"Sức mạnh Nhân Tiên thực sự quá đáng sợ! Hoặc là nói, không hổ danh là Đại sư huynh, dù tình huống tồi tệ cỡ nào cũng có bản lĩnh xoay vần thế cuộc!"
Bọn họ không hẹn cùng nhìn về phía Lý Thanh Sơn đang đứng trên vách núi cheo leo. Thấy trên mặt hắn chẳng những không tỏ ra đắc ý mà ngược lại, hắn còn tỏ ra nghiêm nghị như gặp phải đại địch.
Bởi vì hắn cũng chịu ảnh hưởng, đồng thời còn cộng thêm ác ý thâm trầm của một "bản thân" khác.
Nhớ huyết thống Linh Quy, năng lực tự nhiên là trấn áp được tất cả ma niệm nên hắn không chịu quá nhiều ảnh hưởng. Nhưng hắn thấy rất rõ, khi con quái vật kia biến mất, một "bản thân" khác kia đã hóa thành hình người xuất hiện sau lưng Triều Thiên Kiêu, miệng còn nói:
"Đừng quên ta chính là tâm ma của ngươi!"
Thế nhưng lúc nói câu đó, ánh mắt một "bản thân" khác lại đang nhìn hắn.
Đưa mắt lên nhìn bầu trời xanh, nội tâm trầm tĩnh như vực sâu bắt đầu dậy sóng. Cục diện bất lợi mang tính áp đảo, đó không phải một kẻ địch tầm thường, mà là một "bản thân" nắm giữ đầy đủ trí nhớ của hắn, bao gồm cả Thần Ma Cửu Biến, đối phương đều biết rất rõ trong lòng. Người nọ không chỉ vô cùng am hiểu tranh giết, mà còn có lòng quyết tâm và ý chí đáng sợ.
Bây giờ cách tốt nhất là rút lui về Huyền Minh động phủ. Hắn đã trùng tu lại Huyền Minh đại trận, đủ để ngăn chặn Nhân Tiên bình thường.
Nhưng hắn vẫn đứng im không nhúc nhích, một phần quật cường không thuộc về Linh Quy đang thôi thúc hắn ở lại nơi này.
Linh quang tỏa sáng trong mắt, hắn kiên quyết vung tay lên, từng mảng Linh Quy Huyền Giáp bay lượn trên không trung, chồng chất rồi dựng thành một tòa pháo đài cứng rắn không thể phá vỡ.
Hắn không ôm hi vọng phòng ngự này sẽ có bao nhiêu tác dụng, nhưng hắn sợ bị tập kích nên đã để lại chút thời gian để phản ứng kịp. Hắt siết chặt ba ngọn núi lớn, trầm giọng nói:
"Lý Thanh Sơn, ra quyết một trận tử chiến đi!"
Hôm nay chỉ có một người có thể tiếp tục sử dụng cái tên này!
Lúc này khí tức của Triều Thiên Kiêu đang nhanh chóng giảm xuống, tựa như bị hút vào một hang động đen ngòm sâu không thấy đáy.
Trong ác mộng, Lý Thanh Sơn không ngừng chinh phục, cướp đoạt. Triều Thiên Kiêu cũng chẳng phản kháng lại nhiều, như thể đã hoàn toàn chìm đắm trong vui sướng, nhưng thỉnh thoảng nàng vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ.
Cho dù nói bao nhiêu lời độc ác thì suy cho cùng cuộc quyết đấu này cũng không phải liều mạng để đánh thật. Mà họ cũng chẳng phải kẻ thù không đội trời chung gì, ngược lại còn có danh phận đạo lữ. Từng hoan lạc bên nhau không biết bao nhiêu lần, chẳng qua lần này hắn được "vươn mình lên làm chủ" mà thôi. Hay nói đơn giản thì chính là thay đổi tư thế.
Nếu không dù là lợi dụng kẻ hở hắn cũng không thể thực hiện dễ dàng như vậy được. Dù có thể làm được thì hắn cũng không dám làm gì thì làm như bây giờ. Với tính cách của Triều Thiên Kiêu, thà rằng ngọc nát đá tan cũng không đột nhiên phải chịu nhục như này.
Triều Thiên Kiêu đột nhiên hỏi:
"Ngươi thực sự muốn giết bản thân?"
Lý Thanh Sơn tức giận nói:
"Không cần ngươi quan tâm, đó là chuyện của bản thân ta!"
"Ồ, ta nên chấp nhận ai trong các ngươi đây?"
"Dù là ai cũng không cần ngươi chấp nhận."
"Thật là tò mò, ngươi đã trải qua chuyện gì, hình như đã chịu không ít khổ sở đâu!"
Triều Thiên Kiêu đột nhiên vươn tay lên vuốt ve khuôn mặt Lý Thanh Sơn, giống như nảy sinh một chút thương tiếc.
Đánh lộn nhiều năm như vậy... Tất nhiên chủ yếu là nàng đánh hắn... Nếu không có tình thì sao lại để lộ ra sơ hở.
Lúc này tâm ý tương thông nên càng lộ rõ vẻ đau lòng. Chỉ có nỗi khổ khôn cùng mới có thể biến một người trở nên vô cùng mạnh mẽ.
"Không cần phải đồng tình với ta!"
Lý Thanh Sơn cau mày, bắt cổ tay của nàng rồi đè xuống đất. Sau đó dùng hết sức hấp thu lực lượng thông qua song tu để tạm thời bù đắp cho việc không có thân thể. Tuy là vậy, trong lòng hắn vẫn giữ lại sự u ám, dè chừng và sợ hãi.
"Không lẽ ngươi sợ không thắng được?"
Triều Thiên Kiêu cảm thấy kỳ lạ.
"Từ xưa tới nay ta chưa bao giờ coi thường chính mình."