Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3005. Mỏi Mắt Chờ Mong

Thiên Mệnh mênh mông giáng từ trên trời xuống, ngưng tụ thành thân bất tử của A Tu La, không hề thua kém bất kỳ Đấu Thần A Tu La nào. Hắn vốn là Thiên Mệnh chi tử của A Tu La Đạo!

Hắn nhắm mắt cảm nhận nguồn sức mạnh tràn đầy trong cơ thể, khổng lồ hung hăng không thể kiềm chế.

Lúc này, cảnh giới lĩnh ngộ được khi ở Vô Sắc Giới đã phát huy tác dụng. Từng sợi Tín Phong tràn vào tai mắt mũi miệng và 36000 lỗ chân lông, thổi thông Đại Tự Tại Nguyên Thần.

Trong khoảnh khắc đó, hắn đã dùng Tứ Không Định để hàng phục Thần Lực đang hung hăng trong người. Hắn mở hai mắt ra, nói:

"Tiểu tử, nhìn kỹ này!"

La Hầu Tiểu Minh nghiêm mặt, nói:

"Mỏi mắt mong chờ!"

Chân Lý Thanh Sơn đạp lên hắc hỏa, bay vút về phía chân trời.

Tên kia đang quyết chiến với mình thì bỏ dở giữa chừng khiến hắn cực kỳ khó chịu! Cuối cùng bây giờ cũng có người thay vào! Không thể chiến thắng được Đấu Thần A Tu La? Kẻ địch như này mới thú vị!

Ni Đạt nằm trong vách núi vỡ nát, khẽ vuốt cằm:

"Thì ra là vậy!"

Lông tóc trên người hắn vẫn y nguyên, chỉ xuất hiện một vết đấm lõm xuống ở lồng ngực, nhưng cũng nhanh chóng nhạt dần.

Hắn liếm đôi môi đỏ tươi, khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười. Tựa như đang lắng nghe Khẩn Na ca múa, nhưng càng say mê hơn.

Hắn khom người tao nhã chào Lý Thanh Sơn đang bay trên trời, nói:

"Ra tay với kẻ yếu chỉ làm hỏng chiến tâm, bất đắc dĩ mới phải làm vậy. Nếu các hạ đã là kẻ mạnh, vậy thì ta không cần phải sầu lo gì nữa rồi."

"Vậy ngươi cũng lắm lo lắng thật!"

Lý Thanh Sơn bật cười tóm lấy một đùm hắc hỏa tùy tay ném xuống.

Ầm! Vách núi hóa thành tro bụi, bụi mù xông thẳng lên trời.

Tất cả A Tu La đang đánh giết trên chiến trường kinh ngạc ngây người ra, lại xuất hiện thêm một vị Đấu Thần A Tu La nữa? Sau đột nhiên trận vây quét này lại biến thành trận quyết chiến giữa Đấu Thần và Đấu Thần rồi.

"Minh Vương đại nhân, đó là gì thế ạ?"

"Đó là Đấu Thần của chúng ta!"

La Hầu Tiểu Minh ra lệnh:

"Truyền hiệu lệnh, chỉnh lý quân tái chiến!"

"Dạ!"

Tiếng trống trận rung chuyển đất đai, tiếng kèn lệnh vang tận mây xanh.

Lý Thanh Sơn nhìn chăm chú vào lớp bụi mù đang xông lên, tầm nhìn mờ mịt. Ánh mắt như nhìn xuyên qua lớp bụi, lướt qua chiến trường để nhìn về một nơi xa xôi.

Rõ ràng hắn đã "nhìn" được sự tồn tại của "pháp tắc". Sau khi vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu, hắn không còn là tu hành giả bình thường nữa, đã lên tới một cảnh giới khó tin, có thể nhìn thấy được pháp tắc thiên địa.

Giống như đột nhiên xuất hiện thêm một giác quan, dù không nhìn thấy được màu sắc, không nghe được âm thanh, không ngửi thấy mùi vị nhưng lại nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, nhận thấy tin tức nhiều hơn lúc trước gấp hàng triệu lần.

Trên đời vốn không có màu sắc, chỉ là sự dao động của ánh sáng. Trên đời vốn không có âm thanh, chỉ là sự chợp chờn của không khí.

Sự vật mà loài người có thể cảm nhận được quá ít ỏi, giống như người mù người điếc vậy. Một người bình thường rất dễ dàng đánh thắng một người mù, thậm chí chẳng cần so xem có cường tráng hơn người mù hay không, vì đâu chỉ là sự chênh lệch giữa sức mạnh.

Thực chất độ chênh lệch rất lớn. Ít nhất người mù biết rõ về khả năng của mình. "Nhìn thấy" là sự việc đã xảy ra, nếu từ nhỏ đã ở cạnh một người mù sẽ không bao giờ tưởng tượng được vì sao người đó lại có thể chuẩn xác biết rõ từng động tác của mình, thậm chí còn có thể bắn trúng điểm yếu của mình. Cứ như biết trước vậy, vô cùng thần kỳ và đáng sợ.

Đây cũng chính là phần thức thứ bảy ngoài sáu giác quan, Phật gia hay gọi là Mạt na thức. Đây cũng là lần đầu tiên Lý Thanh Sơn vận dụng năng lực này vào trong chiến đấu.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, Lý Thanh Sơn không dựa vào tốc độ hoặc sức mạnh để bắn trúng Ni Đạt, mà là dùng Thiên Ma bí thuật làm nhiễu loạn Mạt na thức của Ni Đạt.

Cũng có thể là do nguyên nhân khác, uy lực của một quyền này quá "nhẹ", không đủ hấp dẫn sự chú ý của Ni Đạt.

Theo quan sát của hắn, cho tới bây giờ khí tức của Ni Đạt vẫn không hề suy giảm đi chút nào.

"Tới rồi!"

Lúc này, Ni Đạt bước ra khỏi bụi mù, hắc hỏa đang thiêu đốt trên người hắn. Tốc độ phục sinh của huyết nhục vượt xa tốc độ hủy diệt của hắc hỏa, bị hắn tiện tay dập tắt.

"Diệt Thế Thần Hỏa! Ha, quả nhiên ngươi không phải là A Tu La! Hãy xưng tên ra đi! Truyền nhân Thiên Ma!"

"Lý Thanh Sơn."

Lý Thanh Sơn đứng giữa bầu trời ráng chiều đỏ như lửa đốt, ngoài mặt thì vô cảm nhưng lại thầm giật mình trong lòng. Uy lực của Diệt Thế Thần Hỏa lại không thể làm tổn thương chút nào tới người này!

"Ni Đạt."

Ni Đạt đặt tay phải lên ngực, khẽ khom người xuống báo tên. Khóe môi hơi nhếch lên:

"Ngươi rất kinh ngạc nhỉ. Xem ra chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ vượt qua Thiên kiếp lần thứ sáu, ngay cả che giấu tâm tình cũng không quen."

"Hỏa diễm cũng giống binh khí, uy lực không phải từ binh khí mà là từ người sử dụng nó. Mà Diệt Thế Thần Hỏa tất nhiên phải để Thần Linh dùng mới phát huy được năng lực kỳ diệu. Hoả diễm mà Thiên Ma chi chủ dùng để thiêu rụi liên tiếp ba tòa thành dĩ nhiên không phải món đồ chơi này."

Lý Thanh Sơn rùng mình, dưới sự quan sát bằng Mạt na thức, ngay cả ý tưởng trong đầu cũng bị nhìn thấu.