“Liệu có phải chúng Thiên Thần Phật đều đang nhìn chằm chằm vào ta không?”
Suy nghĩ này dọa hắn sợ hết hồn, vội thay đổi suy nghĩ khác. Đã tới mức này rồi thì còn sợ gì nữa. Người chết trứng hướng lên trời, bất tử ngàn vạn năm.
Đồng thời cũng thấy vô cùng thú vị, tựa như một con viên ma đang đắc ý. Với Viên Ma, không gì là không thể đùa giỡn cả.
Cơ thể bằng tượng của Già Lam Thần đột nhiên sống dậy, cầm song giản trong tay bước xuống Thần đàn. Bước chân nặng nề, đằng đằng sát khí bước tới, muốn trục xuất hắn ra khỏi Đại Hùng bảo điện.
Uy thế nặng nề tỏa khắp mọi nơi như lúc trước, nhưng dưới sự che chở của pháp tắc thiên địa, uy thế nặng nề ấy không đủ đề đè ép hắn nữa.
Dù vậy lòng hắn cũng biết rõ, rằng hắn không thể đối phó với pho tượng Thần này. Nếu lại có thêm vài vị Thiên Thần Phật giáng xuống thì hình ảnh rất đặc sắc.
Nhưng có lẽ đó cũng là nguyên nhân mà Đại Lôi Âm Tự bị Phật Tổ phong ấn, ngăn cách liên lạc với bên ngoài. Những vị Thần kia từ đầu tới cuối đều im lặng không nhúc nhích, thực ra là đang nhìn chằm chằm hắn.
Hắn lăn một vòng, chật vật tách khỏi song giản đang quét tới. Sau đó hóa lại về hình người, hơi đảo mắt chỉ vào Già lam Thần:
“Đứng lại, nếu ngươi dám ra tay thì ta sẽ đập nát nơi này!”
Theo lời hắn nâng chân đạp vào một vị La Hán có lông mày dài ngã lăn.
Ầm!
Trên mặt đất xuất hiện một hố to, lông mày dài gãy rời.
“Dừng tay, ngươi, ngươi lăn ra đây cho ta!”
Già Lam Thần bay trên đỉnh điện gào lên, nhưng ném chuột sợ vỡ bình, không còn dám ra tay bừa bãi nữa.
“Ha, là ngươi cút ra ngoài cho ta mới phải!”
Lý Thanh Sơn xách tượng Thần của Già Lam Thần ném mạnh ra ngoài cửa, nhân tiện đóng cửa lớn lại.
Lúc này, hắn đi vào sâu trong Đại Hùng bảo điện, ngẩng đầu lên nhìn vị Như Lai Ngã Phật sau đó đột nhiên nở nụ cười.
Bên ngoài cửa điện, Già Lam Thần phẫn nộ chất vấn Ngưỡng Quang phương trượng:
“Ngươi mang hắn tới nơi này sao?”
Ngưỡng Quang phương trượng nở nụ cười đầy đau thương, nói:
“Đúng vậy, là ta.”
“Tại sao ngươi lại làm như vậy?”
“Ta sai rồi, ta đã sai rồi!”
Ngưỡng Quang phương trượng lắc đầu, nét mặt ngày càng già nua. Hắn không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Nếu chỉ tự ý xé bỏ tờ niêm phong thì hắn có thể gánh chịu tội lỗi. Nhưng đi tới bước này rồi, Lý Thanh Sơn chắc chắn khó thoát khỏi cái chết. Lý Thanh Sơn không thể trốn trong đó cả đời, hiện giờ chỉ đang kéo dài thời gian mà thôi.
Ngưỡng Quang phương trượng thở dài, nói:
“Hầy, Thanh Sơn, là ta hại ngươi!”
Còn chưa dứt lời thì tiếng động lớn vang lên, cửa điện Đại Hùng bảo điện bị đạp vỡ tan. Lý Thanh Sơn lao ra ngoài, hóa thành hình thái Thần Ma cao lớn như núi, một tay xách tượng Phật khổng lồ của Như Lai, một tay bóp cổ Đại Phật.
Hắn giận giữ hét lên:
“Để ta đi!”
Ngưỡng Quang phương trượng kinh ngạc nghệt mặt ra nhìn.
Lý Thanh Sơn nhìn lướt qua hắn, nói:
“Ê! Suýt thì quên mất người, đừng hốt hoảng, ta có con tin rồi!”
Sau đó giận giữ hét lên với Già Lam Thần:
“Để chúng ta đi!”
Mặt mày Già Lam Thần cau có, lồng ngực phập phồng, giận điên lên. Tu vi và tâm tính cả đời cũng không để đè nén được lửa giận lúc này.
“Đồ nghiệt súc, ngươi dám?!
…
“Để ta cho ngươi xem ta có dám không?”
Lý Thanh Sơn cười gằn.
Già Lam Thần giật nảy, trong lòng tên kia không hề có cảm giác kính trọng hay sợ hãi, khiến hắn không nhịn được bèn hỏi:
“Ngươi có biết vị Phật Như Lai này có ý nghĩa như nào với Đại Lôi Âm Tự không?”
Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn thoáng qua, thản nhiên đáp:
“Là vị nặn bằng đất trong ngôi miếu đổ nát.”
Đúng thực Đại Lôi Âm Tự đã trở nên vô càng tàn tạ, nhưng so với vẻ trang nghiêm trống vắng lúc đầu thì bây giờ, cỏ cây sinh trưởng lớn mạnh, cây xanh bóng mát bừng bừng sức sống.
Trăng sáng treo giữa bầu trời, ánh trăng tỏa ra mọi người. Nhóm Bồ Tát La Hán khoác la đeo lệ tĩnh tọa trong ánh trăng loang lổ, tựa như cũng có cảm xúc vui buồn giận hờn như người phàm.
Chỉ có Phật Như Lai đang bị Lý Thanh Sơn xách lên là vẫn tựa cười tựa không, tựa buồn tựa vui như cũ.
Cạch cạch cạch!
Hắn gõ vào đầu của tượng Phật Như Lai, nói:
“À sai rồi, không phải bằng đất, mà là vàng. Nhưng với chúng ta thì dùng vàng hay bùn nhão làm thành chẳng khác gì nhau cả...”
“Thì ra là vậy, thì ra là vậy...”
Già Lam Thần đang phẫn nộ chợt tỉnh ngộ, lời này của hắn ta không phải cố tình báng bổ Phật gia, mà là suy nghĩ chân thật trong lòng hắn ta.
Thái độ như này rất quen thuộc!
Ngoài biển khơi rộng lớn, đôi tròng mắt vàng ròng lẳng lặng nhìn rõ mọi chuyện. Hắn bật cười nghiêng ngả:
“Thằng nhãi con Như Lai, thế mà ngươi cũng có ngày hôm nay. Tiểu tử này rất thú vị! Thú vị, cực kỳ thú vị!”
“Tên này còn nguy hiểm hơn cả tà ma ở Ma Vực! Không thể để hắn còn sống thoát khỏi nơi này!”
Già Lam Thần đột nhiên hạ quyết tâm, hắn chắp tay bái lên trời:
“Bẩm báo Thế tôn, xin hãy tha cho đệ tử vô năng không thể bảo vệ Tam Bảo...”
“Chờ đã! Ta chỉ nói lung tung một tý mà thôi, ngươi đừng có coi là thật.”
Vẻ mặt Lý Thanh Sơn cứng đờ, hắn đã đoán được tiếp theo Già Lam Thần sẽ nói gì rồi. Người này lại lôi chiêu này ra, ngươi chính là đại thần hộ pháp của Phật gia đấy, sao không thấy tuân theo tín ngưỡng?