“Không, ta không thể!”

Ngưỡng Quang phương trượng tỏ ra hoảng sợ.

Lý Thanh Sơn nhìn hắn chăm chú, nói:

“Vậy giết ta đi! Muốn bảo vệ linh sơn, bảo vệ Phật gia thì đây chính là cách đơn giản nhất.”

Bây giờ hắn đã trút toàn bộ sức mạnh vào Di Sơn Lệnh, hắn gần như không còn sức chống trả.

“Ta không thể.”

Ngưỡng Quang phương trượng lắc đầu.

“Hầy, ngươi tội gì phải thế chứ?”

Lý Thanh Sơn mạnh mẽ bước về phía trước, Di Sơn Lệnh đè mạnh xuống từng chút một, kiên quyết muốn tranh chấp với Thần Linh!

Dưới sự chèn ép của hai loại Thần lực, linh sơn dần vỡ vụn, ầm ầm đổ nát.

Già Lam Thần gào lên nhưng vẫn không chịu buông bỏ, dần dần bị hàng tấn đất đá nhấn chìm.

Linh sơn đổ.

Đại điện, bảo tháp, lầu chuông.

Thiên nữ, long tượng, kinh văn.

Bồ Tát, La Hán, Minh Vương.

Bụi về với bụi, đất về với đất.

Ngưỡng Quang phương trượng đau khổ nhắm chặt hai mắt:

“A Di Đà Phật!”

Linh sơn sụp đổ, hệ quả là mấy ngọn núi tuyết xung quanh cũng rung chuyển, tiếng núi đổ vang vọng liên tục trong đất trời.

Hổ khẩu trên tay phải Lý Thanh Sơn nứt toác, máu nhuộm đỏ Di Sơn Lệnh, bàn tay run lẩy bẩy. Bàn tay trái đang nắm chặt cổ tay phải của hắn từ từ buông xuống, đồng thời cũng xả được cơn giận trong lòng.

Nhưng nếu không thể trốn thoát khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ, thì có làm gì cũng vô dụng. Già Lam Thần chưa phải chịu kích trí mạng, vẫn có thể thoát ra khỏi đống đất đá. Cùng lắm chỉ mất thêm một chút thời gian nữa mà thôi.

Ầm!

Hàng vạn tấn đất đá bị ném tung lên trời, một cánh tay mạnh mẽ vươn ra khỏi đống phế tích. Cánh tay đột nhiên bám trên mặt đất, chống đỡ cơ thể cao lớn hùng vĩ, hàng vạn tấn đất đá vụn bị hất xuống, đất đai rung chuyển.

Lý Thanh Sơn nhướng mày mỉm cười, Thần Linh thật là lợi hại!

Già Lam Thần muốn cứu sống linh sơn nên phải chịu cảnh bị linh sơn đè dưới đất. Vậy mà Già Lam Thần vẫn còn sức mạnh đáng sợ tới vậy.

Bây giờ hắn không còn cách nào khác, Di Sơn Lệnh chỉ có tác dụng ra lệnh cho tất cả loại sơn phong trong thiên hạ chứ không có tác dụng với ngọn núi đổ nát kia. Vì nó đã hoàn toàn thoát khỏi pháp tắc.

“Hòa thượng, có chuyện ta quên hỏi, những con ma thú kia tới bằng cách nào?”

Lý Thanh Sơn đột nhiên nghĩ ra một chuyện, nói:

“Không lẽ do Phật Tổ đón tới đây!”

Bây giờ nghĩ lại mới thấy, Ngưỡng Quang phương trượng dẫn hắn tới tòa thành kia dĩ nhiên là đã dự đoán được sẽ có ma thú xuất hiện, muốn dùng chuyện này để kích thích hồi ức của hắn. Vả lại trước khi đám ma thú xuất hiện, các vệ binh ở quảng trường đã xua tan đoàn người, việc gõ chuông cảnh báo tựa như đã thành thói quen vậy.

Mọi con đường đều nối thông với nhau, nếu ma thú có thể tới đây được thì ta cũng có thể đi!

Một hi vọng sống chiếu sáng con đường phía trước.

“Chuyện đó thì... Cứ tới giờ tý là chúng lại xuất hiện, nhưng một khi bị ánh mặt trời chiếu vào chúng sẽ tan biến. Còn những cái khác... Thì ta không rõ lắm!”

Lời nói của Ngưỡng Quang phương trượng rất mơ hồ, hiển nhiên đó không hoàn toàn là sự thật, còn đang che giấu chuyện khác.

“Giờ tý, chẳng trách lại gõ chuông mười hai lần.”

Hai mắt Lý Thanh Sơn sáng ngời, lập tức bắt được điểm mấu chốt, hi vọng sống ngày càng thêm chói mắt.

Giờ tý, cũng là giờ khởi đầu sinh, tương tự với thời gian cực âm.

Phật Tổ cải tạo mảnh đất cố hương của Kỳ Lân này thì tất nhiên trên mảnh đất vẫn còn tồn tại một lỗ hổng. Nếu không sẽ chẳng cố tình thả ma thú vào.

Nhưng hiện tại hắn không hay biết rằng, khi Liên trì úa tàn, lúc này bên ngoài Cực Lạc Tịnh Thổ đâu đâu cũng có ma thú hoành hành.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối tăm âm u, hiện tại đã sắp tới giờ Tý, chỉ còn khoảng một canh giờ.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải làm thế nào mới chống đỡ được tới lúc đó.

Sống lưng của Già Lam Thần đã dần đứng thẳng dậy khỏi đống phế tích, đừng nói là một canh giờ, chỉ một khắc sau thôi cũng đủ để giết chết hắn một trăm lần.

Ầm! Đầu Già Lam Thần đã nhô lên khỏi đống đất đá, hắn gào lên:

“Lý Thanh...”

Một ngọn núi lớn lại xông tới trước mặt hắn.

Ầm! Đập xuống đầu hắn, lại chôn vùi hắn vào đống đất đá.

“Sơn.”

Lý Thanh Sơn nói giúp hắn từ cuối cùng, sau đó thả Di Sơn Lệnh xuống. Nếu có ai sử dụng Sư Hống công lúc này, dù chỉ để dọa thôi hắn cũng chết chắc.

Di Sơn Đại Thánh cho hắn ba ngọn núi lớn, Hoàng Nhai Tiên dùng để đập chết Tự Nhiên Quỷ Tiên, còn đây là ngọn núi thứ hai... Lang Nha Sơn.

Khác với linh sơn, ba ngọn núi lớn này đều pháp bảo Tiên Thiên từng được luyện chế, hàm chứa uy pháp tắc bên trong. Cho dù Già Lam Thần va nhẹ vào núi thôi đầu cũng đau như búa bổ, sống lưng kêu răng rắc tựa như đứt đi một đoạn. Đặc biệt là lồng ngực đang dồn nén cơn tức, giờ lại càng trướng đau, ngũ tạng bị đập lệch vị trí, tạm thời không có chút sức lực nào.

“A Di Đà Phật, Tứ ca phù hộ.”

Lý Thanh Sơn nói với Ngưỡng Quang phương trượng:

“Đừng nghĩ nhiều nữa, không phải chỉ là một ngọn núi thôi à, ta trả cho các ngươi là được rồi.”

Do rơi xuống đống phế tích linh sơn nên ngọn Lang Nha Sơn này càng trở nên cao lớn hơn. Có lẽ chẳng bao lâu sau, ngọn núi sẽ lại mọc đầy cây cối hoa cỏ, đỉnh núi rơi đầy tuyết thôi. Chẳng qua sẽ không còn những pho tượng và bích họa nữa, khắp nơi chỉ toàn một màu trắng xóa.