“Ta tự có cách, không cần ngươi quan tâm. Sau khi xong việc, tất nhiên sẽ không thiếu lợi ích dành cho ngươi.”
Trò chơi giữa hổ và xà đã diễn ra rất nhiều lần, chưa lần này nảy sinh ra một chút tình nghĩa bên trong. Từ xưa tới nay đều là loại quan hệ trao đổi lợi ích.
Mãnh hổ xé nát con mồi ở chính diện, độc xà nấp trong tối đánh lén. Sau đó ăn chia thành quả theo nhu cầu của mỗi bên.
Tiền Dung Chỉ ra vẻ đã hiểu, nói:
“À, suýt thì ta quên mất ngươi có Hắc Nhật Ma Tâm, chỉ cần nuốt thứ đó vào là có thể áp chế Cùng Kỳ về mặt pháp tắc. Tuy là Thần Linh, nhưng suy cho cùng Cùng Kỳ vẫn phải sử dụng pháp tắc.”
“Không cần dùng!”
Lý Thanh Sơn đáp lại đầy ngạo mạn, hắn không bao giờ chấp nhận cảnh bị đồng hóa, dù đang ở Cực Lạc Tịnh Thổ hay đang ở Ma Vực.
“Không lẽ ngươi chưa từng tò mò, rằng vì sao Thiên Ma lại lựa chọn ngươi?”
“Ngươi định nói gì?”
“Không có gì.”
“Ta không phải người tốt lành gì, nhưng ít nhất ta vẫn còn là người, đó là sự khác biệt lớn nhất giữa ta và ngươi. Ngay bây giờ, tốt nhất, lập tức xuất phát cho ta!”
Lý Thanh Sơn hơi ngả người về phía trước, tựa như mãnh hổ cúi thấp đầu xuống nhe răng nanh ra.
Còn độc xà thì co mình lại, ngửa người ra sau, nâng hai tay lên nói:
“Đừng dọa ta, nếu ta đã đồng ý với Tiểu An rồi thì ta chắc chắn sẽ làm được. Ta đã ra lệnh cho Quang Minh tả sứ đi làm việc rồi, nhưng cần thêm một khoảng thời gian nữa mới được. Quan lão gia ở Thao Thiết giới vô cùng tham lam, đút no bọn họ không phải chuyện dễ gì.”
“Làm việc gì?”
“Văn điệp thông quan.”
“Văn điệp thông quan?”
“Tại khu vực trung tâm của Ma Vực được chia thành mười hai khu, do mười hai vị Ma Thần chia ra thống trị, các giới không hề nối thông nhau. Bây giờ chúng ta đang ở Thao Thiết giới, muốn tới Cùng Kỳ giới phải được thông quan. Giống như lúc ngươi đi vào cánh cửa lớn sơn son vậy, không có văn điệp thông quan thì không thể vào được.”
“Cho ta một cái kỳ hạn đi, ta không có thời gian.”
“Một tháng.”
Tiền Dung Chỉ nâng một ngón tay lên, nói:
“Ta đã bao giờ khiến ngươi thất vọng chưa? À, nếu không có ngươi thì ta cũng chẳng được như hôm nay, có lẽ ta đã chết rồi.”
Âm mưu quỷ kế suy cho cùng phải có sức mạnh đi kèm, nếu không chắc chắn gặp phản phệ. Bây giờ nàng đang vô cùng đau đầu, cho dù lấy Ma Thần Cùng Kỳ làm con mồi cũng không bị làm khó tới vậy. Còn con mồi lần này chính là con mãnh hổ trước mặt nàng.
Nàng muốn thông suốt ý chí Ma Vực, khiến nam nhân được chọn này nuốt viên Hắc Nhật Ma Tâm để trở thành Ma Thần Chi Vương.
Phải làm thế nào khi cắn hắn một cái mà không bị hắn tức giận xé nát được đây? Dù sao nàng vẫn muốn được sống để nhìn xem thế giới này hủy diệt ra sao.
Không nhịn được liếm đôi môi đỏ mọng, nàng ta khát vọng hủy diệt, khát vọng cái chết.
Lý Thanh Sơn cau mày, vô thức cảm nhận được sự nguy hiểm. Hắn muốn làm rõ linh cảm, nhưng lại nhanh chóng bị vòng xoáy hỗn độn trên người nàng cắn nuốt sạch sẽ.
Hắn dứt khoát nói thẳng:
“Rốt cuộc ngươi có mục đích gì?”
Hắn thả ra sát ý:
“Ngươi nên biết, ta ghét nhất là bị người khác mưu hại.”
Tiền Dung Chỉ đột nhiên đứng dậy, hưng phấn nói:
“Ngươi cảm thấy nơi này thế nào?”
Rồi không đợi Lý Thanh Sơn kịp trả lời, nàng đã nói tiếp luôn:
“Thú vị nhất chính là, mỗi thế giới đều có rất nhiều “dị loại”.”
Nói xong vung tay áo lên, tất cả ngọn nến trong điện đều bị dập tắt. Trong bóng tối, nàng thần bí nói:
“Vốn dĩ bọn họ phải bị dập tắt như những ngọn nến này, bị bóng tối đồng hóa, hòa thành một thể với bóng tối. Là ta tìm được họ, thắp sáng bọn họ, giúp họ có thể chiếu sáng cho nhiều người hơn.”
“Vì sao?”
Lý Thanh Sơn cảm thấy khó hiểu, nàng ta làm vậy chẳng được lợi ích gì cả, không những thế còn có thể sẽ bị ý chí Ma Vực bài xích. Nếu làm lớn chuyện, Tà Thần, thậm chí ngay cả Ma Thần cũng không tha cho nàng ta, nhất định sẽ đưa nàng ta vào chỗ chết.
“Ha ha, nếu một người từ nhỏ đã sống trong bóng tối thì người đó sẽ không cảm thấy bóng tối có gì mà khó chịu đựng, cho tới một ngày, hắn được nhìn thấy ánh sáng.”
Lý Thanh Sơn bất ngờ, chợt nhớ tới dáng vẻ hào hùng trên mặt Thanh Dực Bức vương.
“Ma Vực giống như một nhà tù tối tăm, vừa không có cửa sổ, vừa không thể phá vỡ. Nhóm ma tộc ngủ say tại nơi này, từ khi sinh ra tới khi chết đi đều ngơ ngơ ngác ngác, cả đời bực bội sống trong tăm tối. Chuyện này đúng là, đúng là... Quá may mắn!”
Tiền Dung Chỉ thấp giọng nói, khuôn mặt dần trở nên vặn vẹo tràn ngập đố kị và oán hận. Sau đó, nàng ta đột nhiên nở nụ cười quái dị.
Nàng đố kị những ma tộc này được sinh ra ở Ma Vực, oán hận bọn họ không thể cảm nhận được đau khổ giống nàng. Nếu vừa ra đời đã bị bán đi thì sẽ không bị cha mẹ ruột phản bội. Nếu ai cũng gặp phải cảnh đó thì chẳng sao cả.
Chuyện đó thật bất công!
Nàng vung mạnh tay lên, đốt cháy tất cả ngọn nến ở nơi này. Ánh nến hừng hực thiêu đốt, tạo ra xà ảnh điên cuồng vặn vẹo hắt lên mặt tường.