"Thao Thiết Ma Thần!"
Tiền Dung Chỉ lập tức thu mình xuống mặt đất.
Lý Thanh Sơn vẫn trầm tĩnh như cũ, dường như mọi chuyện đều nằm trong suy đoán của hắn. Trong trạng thái Thiên Nhân hợp nhất, hắn biết rõ dù có trốn cũng vô ích. Khắp khu vực Thao Thiết Ma giới này đều là địa bàn của Thao Thiết Ma Thần, Thao Thiết mới thật sự là thiên ở nơi này. Ý chí hiện diện khắp nơi, có thể giáng lâm ở bất cứ nơi nào. Dù hắn trốn xa hàng triệu dặm cũng không thể tránh được.
Muốn rời khỏi đây phải đánh một trận, đánh tan ý chí giáng lâm của Thao Thiết Ma Thần thì mới có cơ hội thoát thân.
Điểm may mắn nhất chính là Thao Thiết Ma Thần chỉ giáng ý chí xuống chứ không phải bản tôn, nếu không hắn sẽ rơi vào tình huống không còn đường sống.
Nhưng điều này cũng đủ nói rõ Thao Thiết Ma Thần thực sự tự tin về thực lực của bản thân, có thể dùng ý chí trấn áp tất cả. Dù là Tà Thần hay Nhân Tiên cũng không có sức phản kháng.
Đó vẫn là một tình huống cửu tử nhất sinh.
Khuôn mặt thú trên bầu trời đột nhiên trở nên sinh động hơn, không tỏ ra tức giận tím tái mặt mày, hay lập tức ra tay đánh chết Lý Thanh Sơn, mà ngược lại còn vô cùng hứng thú hỏi:
"Tất cả đều do ngươi làm?"
"Đúng thế."
Lý Thanh Sơn thản nhiên đáp lại, nói dối với một Chân Thần chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhưng hắn vẫn lẳng lặng giấu thanh đồng cổ kiếm ra sau lưng, cũng may thần kiếm biết tự ẩn náu, bình thường chỉ thấy nó là một thanh đại kiếm bằng thanh đồng bình thường, không tỏa ra chút khí tức nào.
Một tay hắn siết chặt chuôi kiếm, có thể rút kiếm khỏi vỏ bất cứ khi nào để liều chết đánh một trận với Thao Thiết.
"Nói thật, ta rất tò mò ngươi đã làm thế nào?"
Một Tà Thần, hàng tỉ ma tộc. Hơn nữa trước khi chết đã điều động toàn bộ sức mạnh tín ngưỡng, vậy mà vẫn chết.
"Giết chết!"
Lý Thanh Sơn quả quyết đáp, hắn sẽ không làm lộ thủ đoạn của mình.
"Được, tốt lắm!"
Dường như Thao Thiết Ma Thần rất hài lòng với đáp án này:
"Nhưng ngươi đã giết đầu bếp của ta, bây giờ ta đang thiếu một vị trí đầu bếp!"
Lý Thanh Sơn thầm nghĩ trong lòng:
"Hắn đang chiêu mộ ta, hóa ra hắn cũng tưởng ta tới đây làm Tà Thần."
Dẫu sao đây cũng là suy đoán hợp tình hợp lý nhất lúc này, nếu không đang yên đang lành, tại sao một Nhân Tiên lại chạy tới địa bàn Ma Thần làm gì, để chịu chết à?
Trong Ma Vực hỗn loạn tà ác, căn bản không hề có tình nghĩa. Trong mắt Thao Thiết Ma Thần, nếu một Tà Thần dưới trướng chết đi thì hắn ta lại bổ sung thêm một Tà Thần khác mạnh hơn là được, cá lớn nuốt cá bé mà thôi. Còn đám ma tộc kia chỉ như kiến hôi, chết thế nào cũng được, hắn ta không quan tâm lắm.
"Hoặc là biến thành một món ăn, ngươi không có lựa chọn khác."
Mặt thú của Thao Thiết lại hạ xuống thấp hơn một chút, Thần uy lan tràn, uy thế đè nén.
"Đương nhiên, ta biết chứ."
Lý Thanh Sơn ngẫm nghĩ:
"Mục tiêu của ta là Khuynh Kỳ Sơn, bây giờ liều chết với Thao Thiết chẳng có tác dụng gì. Chỉ cần qua được ải này thì văn thư thông quan cũng do ta quản lý rồi. Chờ giải quyết xong Cùng Kỳ thì ngươi có thể làm gì được ta, ai là đồ ăn của ai vẫn chưa chắc đâu?"
"Ừm, ta có thể cân nhắc chấp nhận, nhưng ta không biết nấu ăn."
"Không thành vấn đề, báo dòng họ, à, họ tên của ngươi."
"Lý Thanh Sơn."
Không thể nói dối trước mặt Chân Thần, vì thế có che giấu thân phận cũng chẳng được gì. Thế là hắn dứt khoát nói thẳng.
"Chờ chút, Lý Thanh Sơn, ngươi chính là Lý Thanh Sơn! Là người mà thủ lĩnh chọn?"
Lý Thanh Sơn kinh ngạc, nói:
"Thủ lĩnh? Ý ngươi là Ngưu ca?"
Thao Thiết Ma Thần lập tức xác nhận, tuyên bố với hắn:
"Ta họ Khương thuộc Tấn Vân thị tộc, dòng dõi Viêm Đế, ngươi và ta đều thuộc Thần Nông thị tộc. Ha ha, tiểu tử, ta ra lệnh cho ngươi hãy tới Tấn Vân Thực Phủ ngay lập tức, ta muốn mời ngươi một bữa no nê!"
Trong giọng nói tràn đầy vui sướng, đâu còn ngữ điệu lạnh lẽo uy nghiêm của một Ma Thần nữa, ngược lại càng giống một vị trưởng bối thân thiết, bắt chuyện mời vãn bối tới nhà dùng cơm. Thậm chí trên khuôn mặt thú còn lộ ra nét mặt tươi cười.
Lý Thanh Sơn giật mình, cằm sắp rụng xuống đất. Nếu hắn biết Thao Thiết không cần phải làm hắn rung động thì hắn đã nghi ngờ đây là một hồi âm mưu rồi. Hắn không biết Tấn Vân Thực Phủ là cái gì, nhưng Viêm Đế, Thần Nông thị tộc thì như sấm đánh bên tai, đã trả lời hết những câu hỏi.
Cùng với, Ngưu ca là ai?
…
Thần Nông thị tộc lấy Ngưu làm Đồ Đằng, cố sự “Thần Nông nếm bách thảo” lại càng không ai không biết, không ai không hiểu. Do phát minh ra nông canh nên được tôn sùng là Thần Nông, đồng thời còn phát minh ra y học.
Theo truyền thuyết, vẻ ngoài của Thần Nông rất kỳ lạ, đầu trâu thân người (Lý Thanh Sơn đã đoán, có lẽ lấy trâu làm biểu tượng nên mới đội sừng trên đầu). Ngoài đầu và tứ chi ra thì cả người trong suốt, ăn phải cỏ độc nội tạng sẽ biến đen, có thể đoán ra được ngay. Cuối cùng vì nếm hết bách thảo, tích quá nhiều độc mà chết.