Lý Thanh Sơn rất muốn bóp chết nàng ta, nhưng hắn biết rõ nàng ta nói không sai. Ngay cả khi nàng ta nói sớm về chuyện này thì hắn vẫn sẽ nhất quyết bước vào Huyết Mê Cung. Hắn không hối hận vì chém nát Hắc Nhật Ma Tâm, bởi vì đây là con đường mà hắn lựa chọn.

Sau khi chém nát Hắc Nhật Ma Tâm xuong, tinh thần của hắn trở nên tỉnh táo minh mẫn hơn, các loại Thần Ma biến hóa đều tăng tiến. Đặc biệt là Thần Long Biến vừa xuất hiện đã thoáng có dấu hiệu đột phá, những thứ này mới là gốc rễ của hắn.

"Hừ, nếu nói về đi trong mê cung thì Lý Thanh Sơn này chưa bao giờ biết sợ cả!"

Lý Thanh Sơn ngạo nghễ nói. Hiện tại Linh Quy Biến của hắn đã đại thành, mà Linh Quy giỏi nhất là suy diễn biến hóa, tìm hiểu duyên cơ. Sao hắn có thể bị một mê cung nho nhỏ nhốt lại được.

Hắn lắc mình biến hóa, huyễn hóa ra mấy phân thân, chia ra đi vào mấy con đường khác nhau. Bây giờ hắn đã có thể duy trì cùng lúc được rất nhiều phân thân, ngoài ra còn có mấy vạn ma niệm phân thân của Đại Tự Tại Nguyên Thần.

Ít ra cũng phải tìm được một con đường!

Lý Thanh Sơn ngoái đầu lại nhìn Huyền Tẫn môn, sau đó cất bước đi về phía trước, lựa chọn một con đường rồi mang theo lòng quyết tâm đi sâu vào Huyết Mê Cung.

Mỗi một huyết cung đều có vài con đường. Hắn cẩn thận lựa chọn, những phân thân được phân hóa chia ra đi vào những huyết cung khác nhau.

Đằng trước vang lên tiếng nói chuyện, Lý Thanh Sơn lại càng cẩn thận từ từ tới gần. Tiến vào một huyết cung mới đản sinh, nâng mắt nhìn ra xa phát hiện đó là một nơi ma tộc tụ tập.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng hắn vẫn vô cùng kinh ngạc trợn to hai mắt.

Cách đây không lâu hắn vừa nhìn thấy Ma Đô rộng lớn có thể chứa hàng tỉ ma tộc, còn khổng lồ hơn bất kì thành phố nào hắn từng nhìn thấy ở kiếp trước. Ma Đô mang nồng đậm sắc thái khoa học viễn tưởng hiện đại.

Mà thôn xóm ma tộc đang sinh sống này thì lạc hậu hơn cả bộ lạc ăn thịt người nguyên thủy. Chỗ ở của họ không có một kiến trúc nào trông ra dáng nhà cửa, nói đúng hơn còn chẳng có lấy một túp lều. Trên người tất cả nam nữ già trẻ ở nơi này không có lấy một mảnh vải che thân.

Họ để trần truồng, kẻ đi người đứng, kẻ thì nằm nhoài trên đống huyết nhục.

Mấy ngàn ma tộc túm năm tụm ba đứng rải rác trong không gian rộng lớn. Khắp không gian mọc đầy một loại nấm, từng chùm nấm căng đầy tươi tốt lóe lên ánh sáng.

Một vài ma tộc đang làm công việc hái nấm. Thực ra không thể gọi đó là công việc được, vì họ vừa hái xong đã nhét vào miệng, ai vài cây đã no bụng, sau đó lại lười biếng nằm nghỉ ngơi tại chỗ. Có lẽ đó chính là nguồn thức ăn nước uống của họ.

Có một số ma tộc thì đang quan hệ, rên rỉ liên tục, những người ở xung quanh thì làm như không thấy, không ngượng ngùng, cũng không thấy bị cám dỗ. Ngược lại còn thấy quá ồn ào, hùng hổ trốn trong góc nằm xuống ngủ.

Tuy nhiên trên mặt tất cả ma tộc dù đang ăn, đang ngủ, thậm chí là đang giao phối đều bị che bởi một tầng lụa mỏng, vẻ mặt mờ mịt không thể thấy rõ.

"Có lẽ phải tìm người dẫn đường."

Lý Thanh Sơn nghĩ, sau đó tìm một ma tộc trông lớn tuổi nhất, dùng Đại Tự Tại Nguyên Thần vồ lấy.

Lão ma tộc kia gầy trơ xương, dáng người lọm khọm đang trốn trong góc ngủ. Trên người lão phủ đầy vết đồi mồi, tỏa ra mùi thum thủm của người già, xem ra lão chẳng sống được bao lâu nữa. Cơ thể lão đột nhiên cứng đờ, nhưng không một ai phát hiện ra bất thường.

Lý Thanh Sơn sử dụng Sưu Hồn thuật, dễ dàng làm được việc hắn muốn, nhưng kết quả lại khiến hắn phải thất vọng.

Lão ma tộc này đã tám mươi chín tuổi, cả đời đều từng đi khắp nơi, đúng thực đã đi qua không ít huyết cung, cuộc sống chẳng khác nào bèo trôi giữa dòng. Sau khi ăn hết nấm trong một huyết cung, lão sẽ sang huyết cung khác để ăn nấm tiếp.

Tuy nhiên cả đời của lão ngoài ăn ra chính là mặt trời, thỉnh thoảng lão sẽ đánh nhau với một ma tộc khác mà không hiểu vì sao lại như vậy. Lão cũng khá may mắn, không bị ma tộc đánh chết.

Lý Thanh Sơn tức khắc hiểu lớp vải mỏng che trên mặt bọn họ là thứ gì.

Đó là vẻ mặt không biết gì, không suy nghĩ gì. Vẻ mặt mơ hồ đó không phải biểu hiện mà loài người, thậm chí là dã thú nên có.

Những ma tộc khác ở bên ngoài ít nhất cũng phải cạnh tranh vì sinh tồn, tranh chấp đấu đá giết chóc lẫn nhau. Đặc biệt là những ma tộc ở tầng chót, họ bị kéo đi đánh giặc, xâm chiếm những thế giới khác. Họ phải biết phục tùng mệnh lệnh, nếu không làm được sẽ bị cực hình dằn vặt tới chết.

Lão ma tộc vô dụng này căn bản không thể sống tới bây giờ, vì một khi ma tộc qua độ tráng niên chắc chắn sẽ bị đào thải, thậm chí trở thành đồ ăn của ma tộc khác.

Nhưng ở trong Huyết Mê Cung này, nhóm ma tộc không phải tham gia vào chiến tranh của mười hai vị Ma Thần, không phải chịu cảnh đói khát. Khí hậu ở nơi này luôn ôn hòa, đồ ăn mãi mãi đầy đủ. Với vị giác của họ, chúng chính là mỹ vị, hàng ngày có đồ ăn, có ánh mặt trời, thong thả ung dung biết bao nhiêu. Có thể nói, Huyết Mê Cung chính là chốn Cực Lạc cỡ nhỏ bên trong Ma Vực.