"Ta đang nghĩ, lần này đa phần không phải là để vây nhốt ngươi."
Tiền Dung Chỉ suy nghĩ một lúc, nói.
"Ồ? Không lẽ vẫn còn có người khác ở đây?"
"Không rõ. Bây giờ ngươi định làm thế nào?"
"Mời họ cho ta một con đường đi!"
Lý Thanh Sơn hít sâu một hơi, sau đó ngửa cổ lên trời thét to một tiếng.
Tiếng thét như hổ khiếu long ngâm! Từng vòng sóng âm khuấy động khuếch tán, huyết nhục xung quanh dao động, dùng tốc độ nhanh như sấm sét lan truyền ra khắp hàng vạn huyết cung.
Ngay tức khắc, một ý niệm cực kỳ mạnh ngưng tụ trên người hắn tạo thành áp lực như có thực thể.
Đó là Cửu Anh!
Lý Thanh Sơn khom lưng, nheo mắt, con ngươi biến thành màu đỏ sậm.
"Nếu bọn họ không cho ngươi đường để đi thì sao?"
Tiền Dung Chỉ mỉm cười hỏi.
"Vậy ta sẽ giết ra một đường để đi."
Lý Thanh Sơn lạnh nhạt nói.
"Ta có một thỉnh cầu nho nhỏ, sau khi người đó tới có thể để ta nói trước được không."
"Ngươi lại có âm mưu gì?"
"Chỉ là một câu thăm dò mà thôi. Nếu ngươi chết, sao ta có thể còn sống được chứ?"
"Được."
Lý Thanh Sơn đứng im bất động, chín luồng khí thế mạnh mẽ tột cùng nhanh chóng áp sát, tức tốc nhảy vào vị trí huyết cung hắn đang đứng.
Là chín Đại Tà Thần!
Lý Thanh Sơn mở to mắt, nhưng chỉ nhìn thấy chín đứa bé mặc yếm đỏ, tóc bó lên cao, đôi chân nhỏ xíu để trần, hai mắt đen nhánh, da dẻ non mịn. Trông không những không hề đáng sợ, ngược lại còn cực kỳ đáng yêu.
Nhưng khí thế trên người bọn chúng rõ ràng là của chín vị Tà Thần, mỗi một kẻ đều mạnh hơn Bạch Đồn Tà Thần rất nhiều.
Lòng hắn trầm xuống, chín Đại Tà Thần này chắc chắn không chỉ là chín Tà Thần liên thủ đơn giản, mà là liên kết huyết thống, tâm ý tương thông, kết thành đại trận, hợp lại thành một. Chúng chặn kín tất cả đường đi của hắn, chưa ra tay đã mang lại cảm giác nặng nề như bị núi đè.
Chín là con số lớn nhất, thực chất nó biến hóa vô cùng, nếu nói về sức chiến đấu thì kể cả hai mươi Tà Thần liên thủ cũng chưa chắc thắng được chúng.
Chẳng trách Cửu Anh có thể chống lại mười hai Ma Thần, giữ độc lập Huyết Mê Cung. Vả lại Cửu tử Tà Thần này có thể đấu một trận với cả Chân Thần.
"Ngươi là kẻ nào? Dám tới Huyết Mê Cung chịu chết!"
Chín Đại Tà Thần mở miệng nói cùng lúc, bi bô quát mắng.
Lý Thanh Sơn định trả lời, mời họ tránh ra cho hắn một đường đi, miễn phải chết cùng một chỗ. Nhưng chợt nhớ ra lời cầu xin của Tiền Dung Chỉ, bèn để im xem nàng ta định nói cái gì.
Tiền Dung Chỉ trượt xuống khỏi cổ tay Lý Thanh Sơn, hóa lại thành hình người, hóa thành một nữ nhân mập mạp.
"Chúng ta tới để giết chết Cửu Anh!"
Còn chưa dứt lời đã cảm giác được sau lưng ớn lạnh, đôi mắt đỏ thẫm kia đang lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng ta. Nói xong lời này, hắn không thể thỏa hiệp được nữa, chắc chắn sẽ phải đánh một trận sống chết.
"Chỉ dựa vào các ngươi ư?"
Cửu tử Tà Thần bật cười, trông đằng đằng sát khí.
Tiền Dung Chỉ đột nhiên há to miệng, móc ra một cái đầu lợn. Dùng tay nhấc lên cho đám đứa con Tà Thần kia nhìn.
Chín Tà Thần lập tức thu hồi nụ cười, chúng đã nhìn ra được đây là đầu của một Tà Thần.
"Mẫu thân đại nhân không phải lợn."
"Bởi vì sức mạnh của các ngươi bắt nguồn từ nàng ta, vì thế các ngươi không thể phản kháng lại, tưởng tượng nàng ta quá mạnh mẽ. Thật ra Cửu Anh chỉ là một Tà Thần mà thôi, có thể mạnh hơn con lợn này bao nhiêu chứ?"
Chín Tà Thần nhìn nhau, bắt đầu dao động.
Tiền Dung Chỉ nhét đầu lợn vào miệng, nheo mắt cười:
"Không thì để chúng ta thử một lần, có thất bại cũng không làm hại tới các ngươi. Hay là các ngươi đồng ý bị vây nhốt ở nơi này mãi mãi, luôn luôn sống trong hình dạng này?"
Lý Thanh Sơn đột nhiên hiểu ra nàng ta định thăm dò chuyện gì.
Một thế giới vô vị, vô tri như này ngay cả người bình thường cũng cảm thấy vô cùng chán nản, huống hồ là một Tà Thần mạnh mẽ. Với sức mạnh của họ, họ có thể làm bất kỳ thứ gì ở những thế giới khác.
Huyết Mê Cung biển đổi không ngừng là để nhốt cửu tử Tà Thần này. Còn "bọn nhỏ" đó cũng luôn ôm suy nghĩ giết mẫu thân.
Dẫu đã nhìn quen sự hỗn loạn ở Ma Vực, thế nhưng "ác" tới mức này hắn chưa bao giờ thấy quen.
…
Ánh mắt của cửu tử Tà Thần lóe lên, môi mấp máy tựa như đang truyền niệm. Chín cặp mắt tròn xoe đen nhánh nhìn liên tục về phía Lý Thanh Sơn, tựa như đang thầm đoán năng lực của hắn. Vừa liếc cái họ đã nhận ra, Tiền Dung Chỉ này chỉ là một Ma Hoàng mà thôi, đừng nói là giết chết Cửu Anh, ngay cả tên đầu lợn kia nàng ta cũng không phải do nàng ta xử lý.
Sắc mặt Lý Thanh Sơn không thay đổi.
Đột nhiên Cửu tử Tà Thần trăm miệng một lời bi bô nói:
"Hừ, sao mẫu thân đại nhân có thể sợ đồ tàn tật chỉ có một cánh tay như ngươi chứ. Các huynh đệ tỷ muội, chúng ta đi thôi, hãy để mẫu thân đại nhân ra tay giáo huấn chúng!"
Vừa nói chuyện vừa cùng lùi về phía sau, sau đó cùng cất tiếng hỏi:
"Đúng rồi, ngươi đã biết nàng ở chỗ nào rồi phải không! Nếu ngươi không biết thì hì hì!"