Hắn chợt nhớ tới hình ảnh lúc gặp Cố Nhạn Ảnh, nhớ tới cảm giác vừa gặp đã yêu. Thật ra hắn rất chung tình, là kiểu người tự do phóng khoáng, thích cảm giác được bay nhảy khắp nơi. Có lẽ bây giờ nàng ấy đã lên như diều gặp gió, thỏa thích ngao du trên bầu trời ở Yêu Thú Đạo rồi!
Nhưng số mệnh đã xây dựng cho hắn một con đường mà hắn muốn đi.
"Vậy đi thôi!"
Hắn không ngẩng đầu ngóng trông bầu trời nữa, nhìn đất đai dưới chân, bước từng bước tiến về phía trước.
Trong bầu không khí yên tĩnh, hắn nghe thấy tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực của mình.
Hắc Nhật Ma đập bình bịch, mang theo đại ma lực vô cùng vô tận, sâu như biển cả vận chuyển khắp cơ thể.
Mái tóc đỏ rực tung bay, chợt dài ra rất nhiều lần. Tựa như ánh lửa bập bùng trong gió lớn.
Bước chân nặng nề, tựa như trên lưng vác một thứ còn nặng hơn cả một dãy núi, sống lưng hơi cong, cơ thể biến lớn từng chút một. Nhưng hắn vẫn cắn chặt răng kiềm chế ma lực cuồng bạo trong cơ thể, mỗi một tấc cơ thể của hắn đều ẩn chứa sức mạnh có thể bùng nổi. Một ngón tay có thể bẻ nát một toà đại sơn, một sợi tóc có thể cắt đứt dòng sông.
Pháp văn màu đen lan từ ngực ra ngoài như dây mây sinh trưởng, vết mực loang ra chằng chịt khắp lồng ngực rộng rạp, hợp thành một bức tranh huyền bí ở sau lưng. Vì nó chính là hiện hóa của phép tắc Ma Vực.
Pháp văn lan cả lên mặt, giống như vừa thoa lên một lớp hóa trang, hiện rõ "không phải của mình". Có hai sợi pháp văn rũ xuống từ tròng mắt giống như nước mắt.
Ranh nanh mọc dài uốn cong hình bán nguyệt, trông cực kỳ dữ tợn kinh tởm làm người ta chán ghét.
Như hắn đã đoán từ trước, Hắc Nhật Ma Tâm không chỉ mang lại sức mạnh cho hắn, mà còn có cả hỗn loạn tà ác mà Ma Vực đã phải ấm ức tích tụ hàng tỉ tỉ năm và số mệnh vô cùng nặng nề. Phía trước là vô biên tội nghiệt đang chờ hắn, nhưng đó chính là con đường mà hắn đã chọn.
Để lại một dấu chân thật sâu, tiếp tục bước về phía trước. Dù sấm sét ở phía chân trời đang nổ ầm ầm cũng không khiến hắn chần chừ.
Một người đang tiến lên, giống một con trâu thô bạo, mỗi một bước chân in sâu xuống bùn lầy cũng không làm nó phải dừng bước.
…
Khuynh Kỳ Sơn đâm thủng tầng mây xanh, cao tới mười tám nghìn trượng, là vị trí cao nhất Ma Vực, dựa vào thần lực của Cùng Kỳ Ma Thần từng chút từng chút cao lên tới độ cao bây giờ, khiến cho hắn phải ngước đầu thật cao lên nhìn.
Dù chỉ đứng nhìn từ xa cũng có ảo giáo một toà đại sơn nghiêng ngả sắp đổ, dãy núi tráng lệ hùng vĩ, vì vậy mới được gọi là Khuynh Kỳ Sơn.
Cùng Kỳ ham chơi ham náo nhiệt nên Khuynh Kỳ Sơn không hề vắng lặng, động phủ của mười hai Tà Thần dưới quyền được xây trong núi, dưới chân núi là một tòa thành Ma Đô vô cùng rộng lớn. Dân cư cư trú bên trong lên tới hàng trăm triệu người.
Hiện tại tất cả ma tộc đều ra đầu phố, làm lễ theo hướng đỉnh núi. Dân cư đông đúc đứng lít nhít, miệng lẩm bà lẩm bẩm, quỳ sụp xuống làm lễ liên tục. Phóng mắt nhìn sang chỉ thấy toàn đầu tóc đen nhánh, không khác nào kiến hôi cả.
Cùng Kỳ đứng trên đỉnh Thiên Nhai Sơn cao mười tám nghìn trượng, khóe miệng nhếch lên thật cao như muốn nứt ra, nụ cười vừa tà ác vừa quỷ dị. Hắn giang rộng hai tay hấp thụ lực lượng Tín Ngưỡng vô cùng dồi dào, cuồn cuộn chảy về phía hắn, đẩy Thần Lực mạnh mẽ trên người hắn lên một độ cao không thể tưởng tượng được.
Mười hai Tà Thần đứng tụ tập sau lưng, do bị Thần Lực áp chế khiến họ phải lùi về sau trăm trượng, sau đó ngoảnh mặt sang nhìn nhau. Tuy rằng họ cảm giác được có sự thay đổi nào đó, nhưng không biết rõ ràng bằng nhóm Ma Thần, cũng chẳng hiểu vì sao lại làm ra chiến trận lớn như thế.
Không lẽ là vì Chân Võ Đại Đế đích thân dẫn dắt chư Thần tiến vào Ma Vực? Nếu không phải vậy thì ngay cả là Chân Tiên hạ xuống cũng không dám tự ý xông vào Ma Vực chứ đừng nói là tấn công động phủ của một Ma Thần, làm vậy chẳng khác nào đang chịu chết cả. Và cũng chỉ có Thần Vương như Chân Võ Đại Đế mới có thể khiến nhóm Ma Thần làm ra tình cảnh này.
Nếu thật sự là Chân Võ Đại Đế hạ phàm thảo phạt Ma, vậy mười hai Ma Thần phải liên thủ bày ra Thập Nhị Đô Thiên Ma Sát đại trận để chống đỡ mới đúng. Tại sao bây giờ chỉ có mỗi một mình Cùng Kỳ ra nghênh chiến chứ?
Trong lúc nghĩ mãi không ra, lại thấy dường như tâm trạng Cùng Kỳ đang rất tốt, bèn to gan hỏi:
“Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
“Hắc Nhật đã giáng lâm thật rồi!”
Cùng Kỳ Ma Thần cất cao giọng tuyên bố, đây không phải trả lời những Tà Thần đứng sau lưng, mà là ngôn ngữ để nói chuyện với nhóm Ma Thần:
“Đã sẵn sàng hoan nghênh Vương của chúng ta chưa?”
Nhóm Ma Thần im lặng nhìn chăm chú, ngoài Hỗn Độn Ma Thần và Thao Thiết Ma Thần ra thì ai cũng sẵn sàng bóp chết Vương của mình. Vương không bị bề tôi bóp chết mới được gọi là Vương. Dẫu Thao Thiết Ma Thần cũng từng nỗ lực muốn bóp chết Vương thật.