Trên Khuynh Kỳ Sơn, Cùng Kỳ tỏ ra nghiêm túc, ngay cả hắn ta cũng không dám bước vào phạm vi Thiên Kiếp, vì nếu bước vào, hắn ta sẽ khiến trận Thiên Kiếp này tăng thêm mức độ kinh khủng. Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân chắc chắn sẽ không ngại tiện tay giết luôn một Ma Thần.
“Quả nhiên Thiên Kiếp đại biểu cho pháp tắc, cấp bậc còn cao hơn cả pháp tắc Ma Vực.”
Lý Thanh Sơn rơi vào suy tư, những Thiên Lôi này cùng lắm chỉ là Nhân Tiên mà thôi, tương đương với Thần tướng Lục Đinh Lục Giáp ở Vô Dục Thiên Cung. Dù có kết thành trận thế cũng không lọt vào mắt hắn. Nhưng qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy nặng nề chưa từng có này, mỗi người đều đứng ở thế bất bại, có năng lực cực kỳ mạnh mẽ.
Độ Kiếp giả chỉ có thể bị động tiếp nhận thử thách, chịu đựng được thì Phi Long Thượng Thiên, thành Tiên thành Thần. Không chịu đựng được thì tan xương nát thịt, Thần hồn tan biến.
Nhưng có thực sự là vậy không? Ai là người đã quyết định thử thách này? Ai là người xóa bỏ chân tướng Nữ Oa nặn người? Cách ngươi lấy tư cách gì đòi xét xử ta?
Lý Thanh Sơn siết chặt nắm đấm, đấm mạnh về phía các hạ Thần trong Lôi bộ trên trời cao!
Viên Ma mò nguyệt, xuyên qua hư không, không để tâm tới nhóm Thiên Lôi mà đánh thẳng vào Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân!
Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân nhướng mày, không tránh né, một vầng sáng xuất hiện ở sau đầu hắn ta, vầng sáng đó tỏa ra Thần quang mờ nhạt để chống lại cú đấm kia.
Luồng Thần quang này không những do Thần lực của hắn hóa thành, mà sau khi được hàng tỉ năng lượng Tín Ngưỡng gia trì, cộng thêm vô số tượng Thần trong miếu thờ được hương hỏa ở khắp nơi làm lễ nên Thần quang của hắn ta gần như vạn kiếp không thể phá, vạn pháp khó thương.
“Phá!”
Ngưu Ma chấn động, phá vỡ hư không. Hư không rung chuyển, Thần quang chợt tan vỡ, một quyền này của Lý Thanh Sơn nện lên mặt Thiên Lôi tướng quân trên Cửu Trùng Thiên.
“Tướng quân!”
Ba mươi sáu vị Thiên Lôi thay đổi sắc mặt, vẻ mặt xấu xí như thể bị cú đấm vừa rồi nện xuống mặt. Tình huống trước mắt họ quá chấn động, khiến họ gần như quên mất phải liên thủ đánh lại Lý Thanh Sơn.
Thiên Lôi tướng quân ngửa mạnh đầu ra phía sau, đã rất lâu rồi chưa xuất hiện người có thể làm hắn ta bị thương. Hoặc là nói, với thân phận này của hắn ta, không ai dám ra tay cả.
Một dòng máu tươi chảy ra khỏi lỗ mũi, hắn ta sờ thử, máu dính trên ngón tay đỏ tươi. Đầu óc ong ong, tạm thời không biết nói như thế nào:
“Ngươi dám... Ngươi lại dám...”
“Hóa ra Thần Linh cũng chảy máu!”
Lý Thanh Sơn cười khẩy:
“Ngu xuẩn, có lẽ ngươi không nằm trong pháp tắc của Thiên Kiếp!”
Đã tới cảnh giới này, mọi tranh đấu trên bản chất chính là tranh đấu pháp tắc, cũng chính là cái gọi là tranh đấu Đại Đạo. Chỉ có phân bì cao thấp trên Đại Đạo thì mới có thể đàm luận về đấu pháp.
Lý Thanh Sơn là hóa thân của Thiên Ma, là người nắm giữ quyền hạn tối cao ở Ma Vực. Nhưng tu vi của hắn có hạn, khó có thể áp chế một Ma Thần giống như Cùng Kỳ. Dù sao Ma Thần cũng nắm giữ quyền hạn rất cao, là người chưởng quản pháp tắc Ma Vực.
Tuy tu vi của từng cá nhân Thiên Lôi không cao, bình thường chỉ là một Nhân Tiên. Nhưng qua trận Thiên Kiếp này, quyền hạn tạm thời họ có được còn cao hơn cả Lý Thanh Sơn, gần như đứng ở thế bất bại.
Còn tu vi của Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân cao hơn nhiều so với nhóm Thiên Lôi, nhưng cũng vì điều này mà không thể đi vào trong trận Thiên Kiếp này, là một cá thể đơn độc giáng lâm. Hắn ta cũng không phải người chưởng quản pháp tắc Ma Vực như Cùng Kỳ Ma Thần, ngược lại còn bị pháp tắc Ma Vực áp chế nên mới bị Lý Thanh Sơn làm bẽ mặt.
Một khi bị áp chế về mặt pháp tắc thì Chân Tiên cũng chỉ tới vậy mà thôi.
Về phần sức mạnh ấy à? Nó chỉ là sức mạnh của bản thân vị Thần Linh đó, so với Ma Vực rộng lớn vô biên chẳng khác nào hạt muối dưới biển.
Còn cái gọi là Tín Ngưỡng, so với oán hận và phẫn nộ mà ma tộc đã tích lụy hàng tỉ năm có là gì?
Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân phản ứng lại, nổi giận quát:
“Giết hắn, lập tức giết hắn...”
“Bốp!”
Chưa kịp nói dứt lời, mặt lại trúng thêm một đấm.
“Lôi Thần cái chó gì chứ, nào nào nào, để lão tử dạy ngươi làm người!”
Lý Thanh Sơn nện hết cú này tới cú nọ lên mặt Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân. Dựa theo nguyên tắc đánh người phải đánh vào mặt, mỗi khi nện một cú đều rơi thẳng xuống mặt hắn ta.
Chẳng bao lâu sau mặt Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân đã sưng lên, tóc tai bù xù vô cùng chật vật, không còn bộ dạng oai phong lẫm liệt như hồi nãy nữa.
Khiến cho chư Thần và quần Ma đang để ý tới tình hình ở đây cảm thấy đau mặt hộ.
Cùng Kỳ bật cười ha hả, múa hát tưng bừng:
“Đánh hay lắm, đánh hay lắm!”