Trong cái nhìn chăm chú của chư Thần và quần Ma, lôi hỏa va chạm ầm ầm.

Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân hòa mình vào lôi đình, cả người hơi lảo đảo nhưng nhanh chóng đứng vững, sừng sững trong thiên địa. Long ảnh mà hắn ta dẫn nhập vừa rồi đang không ngừng cắn nuốt hắn, đồng thời cũng để hắn ta sử dụng.

Còn Lý Thanh Sơn thì không thấy đâu.

Đại đạo Thiên Long trấn áp pháp tắc Ma Vực do Lý Thanh Sơn chưởng khống, phá nát hắn, gần như xóa bỏ hoàn toàn.

Trong tình huống này, dù hắn dùng bất kỳ thần thông phép thuật nào, cho dù đó là Phượng Hoàng Niết Bàn cũng không có tác dụng. Lôi đình đan xen xóa bỏ hắn trong thời gian ngắn, dẫu hắn có sống lại một trăm lần cũng sẽ bị hủy diệt một trăm lần.

Thế nhưng trên mặt Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân không tỏ ra vui mừng chút nào, ngược lại còn cau chặt mày. Tuy rằng hắn ta biết tên yêu tinh này không chết dễ dàng như vậy được, nhưng khó đối phó tới mức độ này lại nằm ngoài dự đoán của hắn ta.

Xích tinh trên trời vẫn lấp lánh như cũ, sau khi Lý Thanh Sơn bị xóa bỏ vẫn có mặt ở khắp nơi, chôn sâu ý niệm phân tán khắp đại địa.

“Hừ, định trốn tránh qua kiếp nạn này ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”

Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân đột nhiên nửa quỳ gối, hai tay dốc ngược lôi giản, đâm mạnh vào đại địa.

Ầm!

Núi lửa phun trào, ánh chớp rợp trời, dung nham trào lên. Mặt đất chấn động như thế sắp bị phá nát, từng ngọn núi lửa nhô lên chảy ra biển lửa.

Kiếp vân rợp trời xoay tròn, bị dung nham chiếu sáng, bầu trời đỏ rực như đang thiêu đốt. Phía cuối chân trời, hỏa vân và biển lửa hòa vào nhau, không thể phân biệt được đâu là thiên, đâu là địa.

Cảnh tượng giống như thời tận thế này khiến các chư Thần và quân Ma đang quan sát trận chiến cảm thấy rung động.

Cùng Kỳ Ma Thần kích động run người, đây chính là trận mở màn của thiên địa đại kiếp sao?

Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân đã biến thành vị Lôi Thần Cự Nhân đang nửa quỳ trong biển lửa, lấy cánh tay cầm Lôi giản làm trung tâm, đánh ra từng vòng ánh chớp gột rửa trong đại địa, càng quét những đốm ý niệm của Lý Thanh Sơn. Hắn ta muốn Lý Thanh Sơn chết đi hoàn toàn, nhưng ngày càng có nhiều ý niệm từ sâu trong lòng đất bay lên.

Trong biển lửa chấn động, luôn có từng mảng tịnh thổ chưa bị dung nham nuốt chửng, hỏa diễm nung đốt.

Còn những đốm ý niệm bay từ sâu trong lòng đất ra ngoài, hóa thành những hạt giống dồn dập phá tan mặt đất, sinh trưởng thành chồi non.

Một mầm non khỏe mạnh trưởng thành với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thoáng cái đã nở ra đóa hoa nhỏ màu vàng, rồi kết thành một loại quả màu xanh lục.

Cánh hoa úa tàn, loại quả kia bắt đầu phình to lên. Vỏ ngoài xanh xao xuất hiện từng đoạn hoa văn màu đen, sau đó biến thành một quả dưa hấu.

Rắc rắc. Dưa hấu nứt đôi, một Lý Thanh Sơn tí hơn trần truồng chui ra ngoài, hắn mở miệng nói:

“Đừng sốt ruột, dù sao cũng phải cần có chút thời gian thì mùa xuân mới có thể đến, mới là lúc đơm hoa kết trái, thời cơ chín muồi.”

Hắn chưa kịp nói xong thì một tia sét đã đảo qua, xóa bỏ hắn và quả dưa hấu khổng lồ kia.

Cùng lúc đó, càng có thêm nhiều Lý Thanh Sơn tí hơn chui ra từ dưa hấu, bí đao, bí đỏ, mướp...

Lý Thanh Sơn vừa giao thủ với Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân một lần đã biết bản thân không thể đánh chính diện được. Không có pháp tắc Ma Vực gia trì, Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân chỉ cần dùng Thần lực cũng có thể áp chế được hắn. Hơn nữa lại có Đại đạo Thiên Long nhập thể, trận chiến này không thể gọi là chiến đấu được nữa, mà là đơn phương tàn sát.

“Nếu đã vậy, ta sẽ giết chết ngươi!”

Sau đó hắn vung ý niệm xuống khắp đại địa, đây không phải thuật phân thân, mỗi đóa hoa là một thế giới, mỗi một hạt giống hao hàm toàn bộ hắn, có ý chí độc lập.

Đoàng! Một quả lựu nổ tung, lại có thể mấy trăm Lý Thanh Sơn siêu nhỏ nhảy ra ngoài, mỗi người đều to như một quả lựu, có thể lấy giun dế ra làm ngựa để cưỡi.

Những Lý Thanh Sơn tí hon này không có thời gian trưởng thành, yếu hơn rất nhiều so với những phân thân bình thường. Từ thân thể lớn nhỏ là có thể nhìn ra được.

So ra thì vị Thần sấm khổng lồ mới hơi quỳ xuống đã như một dãy núi khổng lồ không thể leo lên được. Còn nhóm Lý Thanh Sơn tí hon có ngửa đứt cả cổ thì mới miễn cưỡng nhìn thấy đỉnh núi, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng kiêu ngạo, chửi bới ầm ĩ với vị Cự Thần:

“Nào giết chết ta đi, đồ đần!”

“Thiên phạt!”

Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân tức giận gầm lên, hàng tỉ lôi đình quét ngang đại địa, tất cả Lý Thanh Sơn tí hon đều bị sét đánh chết, tất cả thực vật hóa thành tro tàn.

Nhưng sau đó, lại có những chồi non sinh sôi, khỏe mạnh trưởng thành, đơm hoa kết trái, những Lý Thanh Sơn tý hon lại nhảy ra, dùng giọng nói nhỏ bé hét hò với Thần Linh.

Tuổi thọ của mỗi tên chỉ trong chớp mắt, còn ngắn ngủi hơn cả phù du. Tựa như đốm lửa chợt lóe đã tắt ngóm.

Nhưng sẽ có sinh mệnh mới, sinh ra từ dưới mặt đất.