Sinh ra một nơi tràn ngập tu sĩ Ma đạo, ai ai cũng hung hăng độc ác, không chuyện xấu nào không làm. Đồng thời gây ra cuộc chiến tranh giành thiên hạ, chẳng khác nào một đám sói đói cả. Lúc nhỏ yếu sẽ rút về sào huyệt bế quan tự thủ, tu sĩ bình thường khó mà thâm nhập vào mảnh đất tràn ngập Ma khí này. Lúc mạnh lại xuôi Nam cướp giật tài nguyên, cướp giật nhân khẩu tạo ra rất nhiều chuyện ác.

Ngay cả vùng đất này cũng bị gọi là Ác ma đại lục, là nơi hung hiểm nhất thiên hạ, ai ngờ tới cái tên này cũng thay đổi sắc mặt.

Dư Tử Kiếm dùng sức của mình để dẹp bỏ dị nghị của mọi người, di chuyển Tàng Kiếm cung tới đây là tấm chắn che chở đầu tiên cho đại lục trung tâm. Sau đó tổ chức ba lần đấu kiếm trên đỉnh Ỷ Thiên Phong, liên hợp với kiếm tu trong thiên hạ để xuất chinh phạt Ma. Thường xuyên xuất hiện những trận sát phạt khốc liệt mới đè xuống được đám Ma tu kiêu ngạo coi trời bằng vung kia.

Tu vi trên người nàng không phải do bế quan, mà là do giết người có được.

Ai trong thiên hạ cũng biết, Cung chủ Tàng Kiếm cung dung mạo xinh đẹp, dễ nói chuyện nhưng giết người như ngóe.

Đỉnh Ỷ Thiên Phong bên bờ biển rộng chẳng khác nào một thanh kiếm tuyệt thế, mũi kiếm nhẳm thẳng bầu trời, uy hiếp Ác Ma đại lục ở bờ bên kia khiến cho những kẻ có ý định xấu phải lui bước, quần Ma khiếp sợ. Mà cung chủ Dư Tử Kiếm của Tàng Kiếm cung lại chính là kiếm hồn của thanh Thần kiếm này.

Trên đỉnh núi, nàng hỏi Thiên Ý xa xăm, tại sao lại tạo ra đại lục kia, mang tới nhiều chết chóc và ác ý với thiên hạ như vậy.

Xưa nay Thiên Ý cao vời vợi khó hỏi thăm! Nhưng bây giờ hắn đang đứng bên cạnh này, bị nàng dễ dàng nắm chặt vào tay.

"Bên kia sao... Thì ra là vậy... Thế mà ta không hề phát hiện..."

Tầm mắt của Lý Thanh Sơn nhìn lướt qua biển rộng, nhìn về phía đại lục Ác Ma do một tay hắn tạo ra. Nhanh chóng hiểu rõ toàn bộ lịch sử của nó, đồng thời rơi vào suy tư.

Dư Tử Kiếm nín thở tập trung, đôi mắt màu tím lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của hắn. Lòng bàn tay đột nhiên hơi run rẩy, nàng lộ ra vẻ kinh ngạc, lên tiếng hỏi:

"Ngươi vẫn ổn chứ?"

"Vẫn ổn."

Lý Thanh Sơn mỉm cười đáp, ngay lúc đó, trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng, tựa như vừa nhìn thấy "Ma Vực" do chính tay mình tạo nên.

Muốn lọc sạch thổ địa của đại lục khác, giúp chúng sinh an cư lạc nghiệp, chuyện đâu ra đấy thì nhất định phải loại bỏ toàn bộ những mảnh đất bị ô nhiễm ở Ma Vực và Ngạ Quỷ Đạo đi.

Trong câu chuyện cũ ở Ma Vực, bàn tay khổng lồ màu vàng óng đã lấy đi mặt trời kia có thực sự mang lòng tốt hay không?

Đúng vậy, muốn tạo ra một nơi như Cực Lạc Tịnh thổ thì trước tiên phải biến Ma Vực thành một bãi rác.

Hắn cố tình bỏ đại lục này tới phương Bắc lạnh lẽo, ý chính là không muốn để bất kỳ sinh linh nào có thể sinh sôi trên đại lục này.

Còn chốn Cực Lạc thì đánh tan toàn bộ sinh cơ ở Ma Vực, biến toàn bộ Ma Vực thành một nơi hoang vu, có lẽ cũng là một loại từ bi.

Nhưng thời gian đã quá lâu, lâu tới mức mọi chuyện lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, khác với mong muốn thực sự.

Cuối cùng vẫn có rất nhiều sinh linh tụ tập ở đó, dùng sức sống ngoan cường khiến người khác phải thán phục cắm rễ thật sâu. Tuy nhiên tính cách lại ngày càng tàn khốc ác độc do hoàn cảnh quá khắc khổ.

Ác Ma Đại lục đã trở thành sào huyệt của Ma tu trong thiên hạ, tất cả người phàm sinh ra trên đại lục này đều mang theo một số đặc điểm của Ma tộc và Thi quỷ, mất nhân tính, sức mạnh rất lớn, thường được gọi là Dị Ma. Họ luôn là bên đi xâm hại các đại lục khác trước, giống như Ma tộc đi chinh phạt khắp ba ngàn thế giới Lục Đạo Luân Hồi vậy.

Lý Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn lên không trung, nhớ lại Phật quang đã triệu hoán hắn tới chốn Cực Lạc. Nó thực sự chỉ ngẫu nhiên triệu hắn tới đó để làm một Già Lam Thần tướng nho nhỏ thôi sao?

Người kia hoàn toàn có năng lực giết một Ma Thần Vương tương lai như hắn, hay là vì muốn hắn nhìn rõ tất cả thiện ác trên đời không phải như hắn đã nghĩ. Khoảng thời gian làm Đản Sinh là thời gian mà hắn sống yên bình và hạnh phúc nhất, tất cả mọi người đều sống sung mãn hạnh phúc, Cực Lạc không phải một hy vọng hão huyền.

Chờ tới khi hắn rơi vào Ma Vực, ôm đứa con nhân loại do Cửu Anh sinh ra vào lòng thì tất cả niềm hạnh phúc và vui vẻ biến thành sự trào phúng, cõi lòng chỉ toàn buồn bã và tức giận.

Vào lúc ấy, hắn như được nhìn thấy đứa trẻ mới sinh này trưởng thành, chậm rãi già nua, trên mặt phủ kín những vết đồi mồi, trên người dần xuất hiện mùi của người già, miệng chảy dãi khiến người khác ghét bỏ.

Lời thề nguyện phổ độ chúng sinh, cuối cùng cũng không thể địch lại dòng chảy thời gian sao?

"Kỳ Lân đã mất, Phượng Hoàng đã già... Kỳ Lân đã mất, Phượng Hoàng đã già..."

Hắn đột nhiên hiểu rõ toàn bộ hàm ý bên trong, đồng thời mất luôn năng lực biểu đạt bằng ngôn ngữ.

Thành tại hoại Không, sinh lão bệnh tử, vạn việc vạn vật không có ngoại lệ. Hành động của ta rốt cuộc mang bao nhiêu ý nghĩa?