Vung kiếm vượt mọi chông gai, tựa như mở ra toàn bộ bình cảnh, mở ra con đường Thông Thiên, trong lòng không còn sự do dự mơ hồ. Chỉ còn thiếu mỗi nắm chặt thời gian và tài nguyên.

Mà Lý Thanh Sơn lại là Thần thế giới, là chủ Ma Vực nên tất nhiên sẽ có một lượng lớn tài nguyên trút xuống người nàng. Trút mãi cho tới khi nàng thực sự trở thành một Kiếm Tiên.

Thuần Dương chi thể mang Thiên mệnh, kiếm của Thượng Thiên Đế tối cao, Ma Thần Vương nghịch thiên cải mệnh, ba loại cơ duyên khó gặp trên đời nay tụ lại một chỗ. Đó là cơ duyên chỉ xuất hiện khi đại kiếp thiên địa giáng xuống. Phủ định lại chuyện Thiên Đế sẽ không mất thanh kiếm, Ma Vương cũng không sinh ra.

"Quả nhiên là tử khí đông lai, quý không thể tả!"

Tâm tính Dư Tử Kiếm yên ổn, chậm rãi rút ba thước thanh phong chỉ lên bầu trời, khen ngợi thành tiếng:

"Kiếm tốt!"

Kiếm đạo xưa nay cứng quá dễ gãy, nhọn quá dễ bại, rất dễ ngã xuống trong những cuộc giao tranh sinh tử. Vả lại nếu con đường quá dũng mãnh, lúc đầu càng tiến cảnh nhanh thì càng về sau càng khó. Vì vậy mà từ xưa tới nay, rất hiếm thấy Kiếm Tiên, ngược lại lại có không ít Chân Tiên dùng kiếm là binh khí.

Tuy nhiên Kiếm Tiên khác với Chân Tiên, nắm giữ sát phạt, rất có uy lực. Ngay cả Ma Thần cũng chưa chắc là đối thủ của nàng, vậy chẳng phải đó chính là một sự giúp đỡ rất mạnh hay sao!

Hay như nàng từng nói, đại kiếp thiên địa chính là sân khấu của Kiếm tu, là thời điểm có nhiều cơ duyên trở thành Kiếm Tiên nhất, xưa nay loạn thế tạo anh hùng.

Đó là cơ duyên lớn nhất, cũng là duyên do nàng tự lựa chọn.

Nếu nàng không quyết tâm, Lý Thanh Sơn cũng không giao lại Hiên Viên kiếm cho nàng. Để đảm bảo rằng nàng có thể an toàn ở lại Ngũ châu thế giới, rời khỏi ngọn lửa chiến tranh, có lẽ sẽ vô tình làm ảnh hưởng tới tu vi của nàng.

Mà nếu làm vậy, người bảo vệ như Lý Thanh Sơn sẽ trở thành ràng buộc to lớn nhất của nàng, phúc duyên cũng là tai họa ngầm. Phung phí thời gian, Thần kiếm bị che đậy dần dần mất đi mũi nhọn vốn có, có thể nàng sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội trở thành Kiếm Tiên.

Quả là nhất niệm vi phàm, nhất niệm thành Tiên.

Đó là suy nghĩ vi diệu nhất trong lòng người, Phật từng nói: "Một sát na có chín trăm lần sinh diệt". Ngay cả Thần Linh cũng không thể tính toán được hết. Tuy nhiên chỉ duy nhất một ý niệm nhỏ bé trong đầu thôi cũng quyết định được con đường sau này, còn có thể giúp con người trở thành Thần Linh.

Nếu khi xưa Ngưu ca cho hắn sức mạnh, vậy sẽ không có Lý Thanh Sơn của bây giờ nữa. Hắn sẽ thành một kẻ đứng đầu chỉ biết hưởng lạc, khi đại kiếp thiên địa ập xuống, đương nhiên hắn sẽ hóa thành tro tàn.

Kẻ phàm luôn khát vọng vận khí và cơ duyên, nhưng họ không hay biết tín niệm trong lòng mới là căn cơ. Mọi gian nan hiểm trở trên đường đi là để mãi giũa thanh kiếm. Vậy nên tất cả thất bại và khổ đau trong đời không đáng để thở than.

Con người không mạnh để tự do, mà là tự do để mạnh.

"Tử Kiếm, chúc ngươi có thật nhiều may mắn!"

Lý Thanh Sơn tiếp tục đi thăm một vị "cố nhân" khác, tâm trạng lập tức trở nên hào hứng hơn, ưu tư trong đầu bị gạt bỏ sạch sẽ. Lần theo con đường khi xưa, tiếp tục bước về phía trước. Mỗi một cái tên sáng lên, hiện rõ trước mặt.

Hoa Thừa Lộ, Hách Bình Dương, Mã Lục Đại vương và Hàn Quỳnh Chi.

Rất nhiều năm về trước, khi Lý Thanh Sơn vừa lên làm Ưng Lang Vệ không lâu, hắn đã tìm giết cao thủ hắc đạo khắp nơi một cách trắng trợn để giúp Tiểu An khôi phục cơ thể máu thịt. Cuối cùng bị bọn thượng tướng một lưới tóm gọn ở Tích Hoa Đảo.

Đó cũng là lần đầu tiên hắn gặp gỡ Hoa Thừa Lộ và Dư Tử Kiếm.

Nhưng chỉ có nữ tử chuyên chỉ trích ném đá Tích Hoa Đảo, sát phạt quyết đoán này để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn nhiều hơn Dư Tử Kiếm. Nếu lúc đó không nhờ có nàng chống lại Tây Môn mỗ mỗ giúp thì thực sự rất nguy hiểm! Sau này cũng có một chút duyên phận với nàng.

Với tính cách của Lý Thanh Sơn, hắn chắc chắn sẽ đền đáp những người có ân, vì thế mà những năm qua nàng nhận được rất nhiều thiên quyến. Mà nàng cũng không phải không có thiên phú, con đường tu hành khá thông thuận, hiện tại đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tư. Do nàng thích ngao du khắp nơi trên thế giới nên thường bị phàm nhân lầm tưởng là tiên tử hạ phàm, vì vậy mới được gọi với cái tên Bách Hoa tiên tử.

Tất nhiên không thể phủ nhận ngày đó hắn cũng từng có một chút suy nghĩ muốn ngủ nàng, nhưng bây giờ hắn từng duyệt qua vô số người, từ Khẩn Na công chúa cho tới A Tu La mỹ nhân. Có chủng tộc nào hắn chưa từng gặp, chưa từng trò chuyện vui vẻ với các nàng đâu. Một tiểu nữ tử như Hoa Thừa Lộ vẫn còn non và xanh lắm, hắn hoàn toàn không có suy nghĩ kia.

Lời giải thích của Dư Tử Kiếm như muốn bêu xấu hắn vậy. Vì lần này hắn trở về không hề có ý định qua lại với ai. Bây giờ hắn đã là Ma Thần Vương, trong đầu chỉ toàn những đại sự như Lục Đạo Luân Hồi, còn tình yêu nam nữ gì đó không còn ở trong lòng hắn nữa.