Giống một người chỉ gặp hổ trong tranh, đột nhiên gặp được hổ thật trên núi, cọng râu run lên, răng nanh màu vàng, tròng mắt màu cam, hơi thở của máu tanh, tất cả đều trở nên vô cùng chân thực phả vào mặt khiến người ta nín thở, không thể động đậy được.
Bì Dương Thu đám đáp xuống mặt nước, đối diện với mãnh hổ là đã tiêu hao hết toàn bộ dũng khí. Nếu có thể dự liệu được cảm giác này trước thời hạn thì có đánh chết hắn ta cũng không vào đây.
"Đừng vội, cứ từ từ mà nói."
Lý Thanh Sơn được tận mắt chứng kiến cái gì gọi là ngây người như phỗng, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ, thầm nghĩ mình có đáng sợ vậy không?
Hắn tự nhận bản thân không hề thả ra sát khí, thậm chí ngay cả địch ý cũng không có. Chỉ muốn tìm hiểu một chút tình trạng bây giờ của Vạn Tượng Tông, nhân tiện chiêu mộ Bì Dương Thu vào trận doanh. Chứ hắn hoàn toàn không có ý định giết người này.
Hắn không biết rằng, trong mắt Bì Dương Thu, tròng mắt hắn đen nhánh sâu không lường được như dòng nước đen dưới chân. Mặt nước tĩnh lặng, nhưng bên dưới tựa như có hàng triệu con Hắc Long đang lặn lộn gầm thét, khát vọng giết chóc và hủy diệt, chỉ cần hắn ta nói sai một chữ sẽ bị chiếm đoạt hoàn toàn, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Sau khi Lý Thanh Sơn vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy đã hoàn toàn bước vào cảnh giới Tiên Phật, bản chất khác hoàn toàn so với Dương Thần tu sĩ như Bì Dương Thu.
Thân là người đứng đầu Ma Vực, chịu đựng cơn giận và mối hận hàng trăm triệu năm của chúng sinh Ma Vực, đó là khát vọng giết chóc, khát vọng hủy diệt, khát vọng báo thù chúng sinh, báo thù Chư Thiên Tiên Phật.
Đi đôi với nó là sức mạnh khổng lồ, cọ rửa tâm thần hắn bất kỳ lúc nào. Dù có dùng Linh Quy Biến trấn áp thì vẫn lộ ra phần nào dấu vết.
Vì thế không phải Lý Thanh Sơn có địch ý với Bì Dương Thu, mà là có địch ý với tất cả chúng sinh. Có điều so với ảnh hưởng từ người sống lên hắn thì ý niệm của những người chết này mãnh liệt hơn nhiều. Nhưng nó rất đơn giản thô bạo, rất dễ khống chế, không ảnh hưởng quá nhiều tới hắn. Vì thế về lâu về dài, chính hắn cũng đã quen dần, không nhận ra chút nào cả.
Một bên là giọt nước trên thạch xuyên, một bên là nước lũ cuồn cuộn. Cái trước tuy rằng nhỏ bé nhưng ngấm ngầm biến đổi, không thể chống lại được. Cái sau tuy rằng thanh thế tạo ra lớn, nhưng chỉ cần dẫn dắt tối, lựa chọn thời cơ thích hợp để trút bỏ thì có thể yên tĩnh được.
Có câu nói "Thần uy như ngục", dưới sự uy áp này, sao Bì Dương Thu có thể không sợ được?
Vả lại hắn ta tự nhận đã tấn công Huyền Minh động phủ, đã đắc tội sâu sắc tới Lý Thanh Sơn, tất nhiên Lý Thanh Sơn sẽ muốn giết hắn ta. Đó gọi là có tật giật mình, vốn đã rất sợ rồi, bây giờ càng sợ hơn.
Nhưng với Lý Thanh Sơn của bây giờ, một tòa động phủ chẳng là gì cả. Tất cả vốn liếng ở Nhân Gian Đạo hắn đều muốn buông bỏ hết, bây giờ toàn bộ Ma Vực là động phủ của hắn, những giá trị mà Ma thổ thả ra hàng ngày đều gấp hàng chục nghìn lần Huyền Minh động phủ.
Sau này khởi binh cũng cần phải chinh phục Lục Đạo Luân Hồi, đốt chiến hỏa lan lên tận Cửu Trùng Thiên. Khi đó thứ hắn muốn đoạt đâu chỉ có một tòa động phủ?
Trong lúc vô tình gió lớn nổi lên, Côn Bằng biến đổi, phù diêu dựng thẳng, lưng vác bầu trời còn chẳng sao, nay mở rộng ra phía nam.
Chim tước ngày xưa từng là đồng bạn, nay không chung chí hướng, đó là cách nghĩ bây giờ của hắn.
Nếu nhìn bằng góc nhìn của tu hành giả, được hay mất một tòa động phủ là chuyện lớn liên quan tới tính mạnh, đáng một trận đại chiến phân rõ sống chết. Nhưng trong mắt Thần Linh, đó không khác gì một trận tranh đấu của trẻ con, được hay mất không quan trọng.
Bì Dương Thu thấy Lý Thanh Sơn tới gần, tưởng rằng hắn định giết mình thì không dám nhìn thẳng vào mắt hắn nữa. Cả người đột nhiên nghiêng về phía trước, quỳ mọp xuống đất:
"Đại sư huynh tha mạng! Là Đái Mộng Phàm ép ta tới đây!"
"Đái Mộng Phàm?"
Lý Thanh Sơn nghe thấy cái tên quen thuộc, ấn tượng của hắn với vị Tam sư tỷ này không tệ, hoặc là nói, chỉ cần đó là nữ nhân xinh đẹp, không phải kẻ địch của hắn thì hắn đều có ấn tượng tốt.
Hắn bật cười, khẽ mắng:
"Ngươi đó, là kẻ gian còn vu oan cho người khác, sao Đái Mộng Phàm có thể để ý tới ngươi chứ?"
"Oan uổng quá!"
Bì Dương Thu hét lên, nói hết toàn bộ những chuyện xảy ra trong Vạn Tượng Tông. Nhất là hành vi ra lệnh khắp nơi của Đái Mộng Phàm càng không thèm giấu giếm. Bây giờ trong lòng hắn ta vô cùng căm hận Đái Mộng Phàm, chính nàng đã ép hắn ta phải đi thực hiện nhiệm vụ chịu chết này.
Ban đầu Lý Thanh Sơn còn cảm thấy thú vị, hắn biết Đái Mộng Phàm rất tiếc mệnh, ghét chiến tranh. Chỉ sợ cái chức Đại sư tỷ này là do Quy Hải Linh Tôn cưỡng ép đè lên đầu nàng, chắc hẳn vẻ mặt của nàng lúc đó rất thú vị.
Nhưng khi Bì Dương Thu nói tới tình huống ở Chân Truyền Điện lúc đó, Nguyễn Dao Trúc đã nói:
"Lý Thanh Sơn không thể đọa vào Ma Vực được, chắc chắn bên trong có hiểu lầm!"