Vạn Tượng Tông.
Từ lúc Quy Hải Linh Tôn tuyên bố Lý Thanh Sơn trở thành kẻ phản bội tới nay đã qua hai ngày, giống như vứt một tảng đá lớn xuống nước tạo thành cơn sóng gió kinh hoàng, nhưng cuối cùng mặt nước vẫn tĩnh lặng như cũ.
Truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Điều thế nhân quan tâm nhất luôn là chính bản thân, cho dù đó chỉ là chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng không bằng sinh tử của con người.
Vạn Tượng Thành trở về dáng vẻ sầm uất như xưa, ai nên đánh bạc thì đánh bạc, nên uống rượu thì uống rượu, nên tu hành thì tu hành, nên luồn cúi thì luồn cúi.
Dần dà cái tên Lý Thanh Sơn không còn là từ cấm, ngược lại còn trở thành đề tài cho những câu chuyện ở đầu đường cuối ngõ.
Bên trong một quán rượu nhỏ...
"Các ngươi nói xem, tại sao tên Lý Thanh Sơn kia không ở lại Vạn Tượng Tông làm Đại sư huynh cho rồi, vì sao cứ phải trốn trốn tránh tránh trong Ma Vực chứ?"
"Vậy ngươi không biết rồi, Lý Thanh Sơn chính là gian tế do Ma Vực phái tới, giấu đi tu vi thực sự để tới Vạn Tượng Tông trộm đi bí mật trong Vạn Tượng Thiên Thư. Bây giờ hắn đã trở thành Đại sư huynh, lấy được rất nhiều cuốn thiên thư rồi nên dĩ nhiên hắn sẽ đem chúng về Ma Vực."
"Sao có thể được!"
"Không thể nào!"
"Nực cười! Nếu Lý Thanh Sơn che giấu tu vi thì sao hắn có thể giấu được Quy Hải Linh Tôn?"
Những người đang nghe ngóng xung quanh có kẻ thì kinh ngạc, có kẻ thì nửa tin nửa không, lặng lẽ siết chặt chén rượu trong tay.
Trong số đó có một hán tử tai thính da đen mặt rỗ, vừa nghe nói vậy sắc mặt sa sầm, định đứng phắt dậy. Nam nhân ngồi bên tay phải lập tức nắm cổ tay hắn ta, cơ thể hơi di chuyển, mông lại ngồi phịch xuống. Hắn ta thở phì tức giận, buồn bực nhấc chén lên uống rượu.
"Ha ha, nếu Lý Thanh Sơn không che giấu tu vi thì tại sao chỉ trong một thời gian ngắn đã từ Nguyên Anh tu sĩ trở thành Dương Thần tu sĩ được?"
Người nọ mỉm cười, ra vẻ "Các người đúng là tin tức kém cỏi", tuy rằng hắn ta mới chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, còn cách lượt Thiên Kiếp thứ hai một đoạn. Nhưng trên mặt lại hiện rõ sự tự tin, rằng ta đây nắm giữ toàn bộ những chuyện xảy ra trong thiên hạ.
"Đã vậy đám Ma tộc kia sớm không tới, muộn không tới, hết lần này tới lần khác ồ ạt tấn công lúc Lý Thanh Sơn ra trận lần đầu. Theo ta được biết, khoảng một nửa đệ tử Chân Truyền đều bỏ mạng bên ngoài Hắc Vân Thành! Mà tên Lý Thanh Sơn kia vô cùng hèn hạ độc ác, vừa vào thành đã phá hủy trận pháp truyền tống trong thành, gần như vùi lấp tất cả mọi người trong thành!"
Khi nói tới chuyện này, mọi người đã tin tới tám phần. Chỉ có giải thích như vậy mới có thể giải thích hợp lý về sự thay đổi tu vi của Lý Thanh Sơn. Có không ít người bắt đầu mắng chửi hắn, nói rằng gian tế như hắn sớm muộn gì cũng chết không được tử tế.
Ngay cả người phản bác lúc đầu cũng yếu ớt hơn, nhỏ giọng lầu bầu:
"Tại sao ta lại nghe nói, hoàn toàn nhờ có Lý Thanh Sơn ép lui được hóa thân của Đào Ngột Ma Thần mới giữ được Hắc Vân Thành."
"Ha ha, là ngươi ngươi tin không? Một Dương Thần tu sĩ vừa vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ năm, thế mà cũng ép lui được Ma Thần?"
Hắn ta bật cười chế giễu:
"Đừng có quên nhờ trận chiến này, Lý Thanh Sơn mới ngồi vững vị trí Đại sư huynh!"
Suy luận lần này rất hợp tình hợp lý, chỉ sợ có Lý Thanh Sơn ở đây thật cũng không thể phản bác lại được!
Mọi người phác họa rõ ràng hành vi của Lý Thanh Sơn trong đầu, hoàn toàn tin rằng Lý Thanh Sơn chính là gian tế do Ma Vực phái tới. Lúc này trong tửu lầu toàn những tiếng mắng chửi, người nào người nấy mặt đỏ tới tạn mang tai, nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể băm "kẻ gian đáng chết" kia thành trăm mảnh, sau đó rút gân lột da.
"Con mẹ các ngươi!'
Một tiếng quát thật to vang lên, là một hán tử tai to, da đen mặt rỗ ngồi trong góc tửu lầu. Hắn bóp vỡ chén rượu trong tay, sau đó nhào về phía Luyện Khí sĩ vừa nói lung tung.
Những người ngồi chung vội vàng đứng dậy, nhưng không kịp ngăn hắn lại. Đã vậy trên người hắn tràn đầy lửa giận nên họ cũng không muốn cản nữa.
Bọn họ có thể không có nhiều kiến thức, cả cuộc đời ngoài ở quê hương làm ruộng ra thì chỉ có thủ thành ở biên cương.
Nhưng trong trận chiến ở Hắc Vân Thành, bọn họ đều là những người thực sự ở đó, biết rõ chuyện Lý Thanh Sơn hủy diệt đại điện truyền tống không phải vì muốn vùi lấp cho mọi người cùng chết. Mà là để ép những đệ tử Chân Truyền mắt cao hơn đầu đang vội vàng muốn trốn kia cùng sống chết với bọn họ!
Cũng tận mắt chứng kiến Lý Thanh Sơn đứng trước toàn quân, nhiệt huyết chiến đấu, đánh lùi từng đợt sóng Ma tộc, cuối cùng quyết chiến với hóa thân Ma Thần thế nào. Đánh tới tan xương nát thịt, tới chết mới ngừng nghỉ!
Bọn họ không chỉ nhìn thấy những việc này, mà còn nghe thấy được, còn được cảm nhận vô cùng rõ ràng.
Bởi vì lúc đó, họ đã cùng sóng vai tác chiến!