Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3176. Phản Bội Tông Môn

Bách Thảo Viên.

Mặt trời lên lại lặn, Đái Mộng Phàm đã định trước ngày tháng, thời gian ngày càng tới gần. Vạn Kiếm phong đứng bên ngoài lộ ra mũi nhọn, sẵn sàng vọt vào Bách Thảo Viên bất kỳ lúc nào để bắt giết Lý Phượng Nguyên, hoặc có cả nàng.

Hiện giờ là lúc hoàng hôn, mặt trời đỏ rực chưa lặn xuống, ánh trăng vừa ló lên.

Bách Thảo Viên yên tĩnh chưa từng thấy, không có bóng dáng bận rộn của các đệ tử, chỉ còn một dáng người xinh đẹp đang đi dạo quanh vườn.

Cỏ cây tươi tốt như cũ, vô tri vô giác với vui buồn của con người.

Dẫu Nguyễn Dao Trúc đã quyết tâm, nhưng vẫn còn rất căng thẳng, chậm rãi cảm nhận giá lạnh từ gió đêm.

Đây là thời khắc cuối cùng của nàng trong Bách Thảo Viên. Nàng không tham sống sợ chết như Đái Mộng Phàm, có lẽ chỉ tới thời khắc này nàng mới nhận ra thời gian ngắn ngủi, năm tháng trôi qua thật nhanh.

Nàng trút bỏ những suy nghĩ lung tung trong đầu, dồn hết tâm trí để chăm sóc như những cành cây ngọn cỏ này lần cuối.

Cửu Sắc Lộc lặng lẽ đứng phía sau bầu bạn với nàng, đôi mắt dịu dàng ướt át tràn đầy tiếc thương. Cuộc đời này quá nặng nề với nàng, tất cả đều do nam nhân kia.

Cửu Sắc Lộc lại ngẩng đầu nhìn sườn núi phía xa, Lý Phượng Nguyên đang ngồi khoanh chân dưới gốc bồ đề già, vẻ mặt kiên quyết tựa như cao tăng chuẩn bị xả thân vì đạo, mặc kệ sống chết hoàn toàn.

"Hầy, vậy mà tiểu tử này lại buông bỏ được!"

Cửu Sắc Lộc không trách nam nhân kia, không khỏi nhớ lại chuyện đêm thu nhiều năm về trước, lần tình cờ gặp gỡ nam nhân kia, "miệng ly đối ly, chẳng lẽ đã được định trước".

Ở Bạch Lộc Thành, hắn dẫn theo một đám ăn mày cùng uống rượu hoa, dùng một cành hoa đào đổi được một bữa cơm no cho đám ăn mày, nhưng lại than thở vì sao đào chết trong lúc đêm khuya thanh vắng.

Có lẽ chính lúc đó, hắn đã làm rung động trái tim của Nguyễn Dao Trúc. Vì vậy trong lúc khảo hạch nhập môn, nàng đã phá lệ đánh cược một lần, đánh cược hắn thiện hay ác.

Lần đó nàng đã thắng, còn kiếm được một khoản nhỏ. Còn lần này nàng chính là tiền đặt cược, dù thắng hay bại đều không phải kết cục tốt của nàng.

Phản bội tông môn, chỉ chết không sống.

Ván cược phải thua như vậy ngay cả tay cờ bạc như Nhạc Thiên cũng không bao giờ tham gia. Vì vậy nàng không được coi là một tay cờ bạc thực sự được, chỉ giống như thật nhiều năm trước, cố chấp tin tưởng nam nhân kia.

Tin vào nam nhân kia, dù hung ác cũng không bao giờ từ bỏ lòng tốt sâu bên trong, hắn sẽ không nhập bọn với Ma tộc.

Lý Phượng Nguyên ngồi dưới cây bồ đề đột nhiên mở mắt ra, vẫy tay với người đằng xa.

Cửu Sắc Lộc nhìn về phía hắn đang vẫy tay, kinh ngạc trợn to mắt, vội vàng dùng sừng đẩy Nguyễn Dao Trúc một cái, khẽ hô lên:

"Mộc, Mộc!"

"Sao thế?"

Lúc này Nguyễn Dao Trúc đang vùi đầu vào đám cây cỏ, bèn ngẩng đầu lên nhìn, nàng cũng sững sờ.

Trong ánh sáng đỏ rực, một bóng người cao lớn đang sải bước đi tới.

Đi vài bước đã tới trước mặt nàng, trên mặt vẫn là nụ cười quen thuộc. Hắn gọi Dao Trúc, sau đó giang rộng hai tay ôm chặt nàng vào lòng.

Mọi chuyện xảy ra quá mức đột ngột, khiến nàng không kịp phản ứng lại. Đầu óc đỡ căng thẳng hơn, gánh nặng trên bờ vai được thả xuống, người như mất sức, hốc mắt ửng đỏ.

Cửu Sắc Lộc không tách họ ra, cảm giác như tới đường cùng gặp được lối thoát. Hai nàng hoàn toàn tin tưởng, chỉ cần nam nhân này xuất hiện thì tất cả mọi chuyện đều được giải quyết dễ dàng.

Cửu Sắc Lộc làm ầm lên:

"Lý Thanh Sơn, tiểu tử nhà ngươi... Cuối cùng tiểu tử nhà ngươi cũng quay lại! Ngươi có biết Quy Hải Linh Tôn đã tuyên bố ngươi đọa vào Ma Vực rồi không! Để giữ lại thằng con của ngươi, Dao Trúc đã phong tỏa toàn bộ Bách Thảo Viên, bọn ta suýt nữa bị ngươi hại chết đấy!"

Lý Thanh Sơn mỉm cười không nói, vẻ mặt vẫn như thường, dáng vẻ tường hòa, trên người không có chút Ma khí nào. Ngay cả Kỳ Lân chí nhân chí thiện cũng chỉ tới vậy. Khi nhìn về phía Nguyễn Dao Trúc, ánh mắt tràn ngập tình cảm.

"Ta biết ngươi sẽ không..."

Nguyễn Dao Trúc nhỏ nhẹ nói, mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng muốn tránh khỏi cái ôm của Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn dùng sức ôm nàng chặt hơn, trong mắt xuất hiện vẻ thương tiếc. Vốn dĩ hắn không nên để nàng chịu thêm chút ủy khuất nào nữa.

Lý Phượng Nguyên thầm thở dài, đứng dậy nghiêm túc xem xét Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn như có cảm giác, quay đầu lại nhìn Lý Phượng Nguyên từ trên xuống dưới.

Hai cha con lúc này tựa như không quen biết, hoặc là đang cố gắng xác nhận điều gì. Từ khi chia tay, trên người cả hai đều xảy ra thay đổi rất lớn.

Cửu Sắc Lộc nói:

"Hai người các ngươi đừng có nhìn nhau nữa! Vạn Kiếm Phong sắp giết vào tận đây rồi!"

"Vạn sư đệ! Ồ, lá gan của hắn lớn lắm, dám tới đây bắt nạt Dao Trúc nhà chúng ta!"

"Vạn sư huynh chỉ nghe lệnh làm việc, ngươi đừng nên trách hắn."

Nguyễn Dao Trúc dịu dàng nói, nàng biết sát tính của Lý Thanh Sơn rất nặng, rất sợ hắn làm tổn thương Vạn Kiếm Phong, làm hỏng tình đồng môn.