Lý Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn lên, uy thiên địa như vậy dù nhìn bao lần vẫn thấy chấn động.
Tình hình của Nguyễn Dao Trúc rất không ổn, nàng không những phải ứng phó với Kiếp Lôi bình thường mà lúc nào cũng phải cảnh giác tập kích bất ngờ của thanh tiểu kiếm do Kiếp Lôi Ngưng Binh biến thành, luôn phải tập trung chú ý.
Nhưng sắc mặt của nàng thay đổi không ngừng, khi thì cau mày giống như đang phải chịu đựng đau khổ to lớn; khi thì nở nụ cười giống như quên mất bản thân đang trong hiểm cảnh, cảm nhận được sự vui sướng rất lớn.
Không hay biết lôi quang chợt lóe lên, thanh tiểu kiếm vút qua người nàng, dòng máu tươi bắn tung tóe, sau đó bốc hơi biến mất.
Nếu không nhờ nàng di chuyển hông vào lúc mấu chốt, chợt lóe một cái thì nàng gần như bị chặt ngang eo. Nàng không luyện thể riêng biệt như Triều Thiên Kiêu, cũng không có Thần Ma chi Khu như Lý Thanh Sơn, thân thể bị thương gần như không thể khôi phục lại. Kết quả tốt nhất chỉ là Thi Giải Tiên.
Lý Thanh Sơn biết nàng đang phải chịu đựng sự xâm nhập của Ngũ Âm Ma.
Ngũ Âm Giả, Sắc Thụ Hành Thức.
Sắc là cơ thể, là căn cơ của tất cả Tâm Ma, cũng là căn cơ của người.
"Nếu ta sống vô vi vô dục, không cầu vinh thì làm sao có nhục."
Tất cả gian nan khổ cực của con người đều tới từ thân thế, cũng dựa vào thân thể để cảm nhận được chua ngọt khổ cay, sinh ra vui buồn vui giận và tất cả ngôn từ cử chỉ.
Mà tất cả lời nói của con người đều có tác dụng lên thế giới này, nhận được phản hồi từ thế giới nào đó, cứ thế lặp đi lặp lại cho tới khi tạo thành hiểu biết vạn vật trên thế giới.
Dương Thần chuyển hóa thành Nguyên Thần, tựa như lòng đỏ trứng biến thành gà con. Cơ thể người có bản chất biến hóa, tất nhiên cũng liên quan tới biến hóa Thụ Tưởng Hành Thức, hợp lại chính là thứ gọi là Ngũ Âm Ma.
Đây là Tâm Ma của nàng, không ai giúp được nàng. Cũng như không có bất kỳ ai sống thay ngươi cả đời được.
Lẽ ra trước khi Độ Kiếp phải tắm gội dâng hương, bình ổn tinh thần khiến cả thân thể hợp nhất, điều chỉnh tới trạng thái hoàn hảo không buồn không vui.
Nhưng thế sự vô thường, Nguyễn Dao Trúc phải trải qua rất nhiều biến cố, muốn có trạng thái bình thường là hy vọng xa vời. Tinh thần không yên, Ngũ Âm rục rịch.
Ngay sau đó, nàng cảm giác lúc thì nóng như lửa thiêu, mồ hôi lã chã thấm ướt y phục. Lúc thì lại lạnh thấu xương, cả người run rẩy chỉ hận không thể mặc thêm ba lớp áo bông. Lúc lại cảm thấy cả người ngứa ngáy như bị mười nghìn con kiến bò lúc nhúc trên người, không kiềm được muốn vươn tay gãi. Lúc lại thấy đau đớn như bị thiên đao vạn quả, đau muốn chết.
Nếu chỉ đau thôi thì còn dễ chịu đựng, nhưng khi đau tới cùng cực chính là chết lặng. Tuy nhiên mỗi khi nàng phải chịu giá rét tới cùng cực thì lại có một cơn gió xuân phả vào mặt, vô cùng ấm áp thoải mái khiến cơ thể mềm nhũn. Lúc miệng khô lưỡi khô, cổ họng nứt nẻ như sắp phun ra lửa thì đột nhiên cảm thấy mát mẻ, sảng khoái tới mức suýt kêu thành tiếng.
Một suy nghĩ lên thiên đường, một suy nghĩ xuống địa ngục, sự thay đổi vô thường bên trong mới là thứ khiến nàng khó chịu đựng nhất. Trong đầu xuất hiện vô số bi hoan ái hận, những suy nghĩ lung tung, đâu còn tâm sức để đối phó với Kiếp Lôi được nữa.
Nhưng Do Sắc sinh Thụ, do Thụ sinh Tưởng. Đã có thân thể thì sẽ không thể không có cảm thụ, đã có cảm thụ thì không thể không có suy nghĩ.
Lý Thanh Sơn cũng từng trải qua tất cả những chuyện này, cũng biết đây không phải thứ đáng sợ nhất. Một khi nàng "Do Tưởng sinh Hành" thì Độ Kiếp sẽ thất bại.
Giống như hồi này, khi Kiếp Lôi Ngưng Binh chém xuống, nếu nàng hành động mất khống chế, di chuyển hơi chậm một chút thôi thì sẽ bị chém đứt eo ngay lập tức.
Một khi Ngũ Âm Ma tiến vào giai đoạn cuối Do Hành sinh Thức, thì dù Kiếp Lôi có đánh trúng hay không nàng cũng chắc chắn phải chết.
Bởi vì kẻ địch đáng sợ nhất mãi mãi không phải người ngoài, mà là từ bên trong. Một khi ý thức của nàng bị Tâm Ma khống chế thì nàng sẽ tẩu hỏa nhập ma, pháp lực tích cóp hàng nghìn năm sẽ mất khống chế hoàn toàn, biến thành một quả bom khiến nàng nổ tan thành. Đừng nói là tu thành Thi Giải Tiên, ngay cả Luân Hồi chuyển thế cũng không thể được.
Cửu Sắc Lộc nhìn chằm chằm lên trời, đầu óc căng thẳng. Khi thấy Nguyễn Dao Trúc bị thương, nàng giận dữ nhìn Lý Thanh Sơn muốn buông mấy lời ác độc, nhưng lại sợ làm phiền tới Nguyễn Dao Trúc.
Lý Thanh Sơn lại nói:
"Đừng lo, nàng kiên cường hơn ngươi nghĩ rất nhiều."
Nguyễn Dao Trúc cảm giác được Ngũ Âm Ma đang rục rịch trong đầu, lúc này nàng đã tiếp cận ranh giới nguy hiểm, trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ:
"Mình không thể chết! Mình vẫn chưa nghe được... Kết quả cuối cùng của câu chuyện."
Nàng không nhịn được, chê bai bản thân đúng là một khúc gỗ, là đồ ngu ngốc. Vậy mà tới lúc này rồi vẫn không thể mất niềm tin vào nam nhân kia, cho dù hắn đã phá hủy tất cả mọi thứ của nàng.