Linh Quy Huyền Giáp!
Hàn mang cùng băng diễm vọt tới trước mặt Lý Thanh Sơn thì bị một màn sáng màu xanh nhạt hình lục giác ngăn cản.
Nhưng dưới sức ép của viên ngọc tỷ to như toà núi nhỏ, đầu của hắn lại bị ép xuống thấp hơn một chút. Tựa như không thể chịu nổi sức nặng như vậy nữa, đá cẩm thạch dưới chân nứt ra rồi sụp xuống. Vạn Tượng Bảng phía sau lưng lập tức xuất hiện một vết nứt.
Vết nứt này không phải do thủ đoạn cao minh nào đó của Đái Mộng Phàm, mà là do hắn dồn toàn bộ sức mạnh để chống lại Quy Hải Linh Tôn, mỗi lần sức nén quá mức đều tạo ra tai nạn liên tiếp.
Lý Thanh Sơn nhếch môi mỉm cười, tính cách của đám đệ tử Chân Truyền này thế nào hắn biết rất rõ. Nếu bọn họ đồng loạt ra tay thì thực sự có thể giúp Quy Hải Linh Tôn đả thương hắn.
Nhưng lúc này Bì Dương Thu đang chạy trốn.
"Lão rùa đen kia, để ta nhìn xem ngươi quản vẫn là không quản đây.”
Lúc này tất cả sự chú ý của toàn bộ đệ tử Chân Truyền đều đặt lên người Bì Dương Thu. Thấy luồng độn quang kia đã đi xa, không phải là bọn họ không thể chặn lại, nhưng không có một ai ra tay.
Nếu Bì Dương Thu chạy thì vẫn sẽ có kẻ thứ hai, kẻ thứ ba... Những người còn lại sẽ trở thành mục tiêu của Lý Thanh Sơn, xác suất tử trận tăng cao. Còn kẻ nào trốn cuối cùng, kẻ đó chắc chắn sẽ phải chết.
Không ai muốn làm người cuối cùng, cách tối ưu nhất chính là trở thành người chạy trốn thứ hai. Nhưng nếu ai cũng nghĩ như vậy thì kết quả rất hỗn loạn.
Luồng độn quang của Bì Dương Thu bay nhanh như điện, thấy sắp bay ra khỏi Vạn Tượng Thành, đôi mắt u tối như biển sâu của Quy Hải Linh Tôn đột ngột chuyển tầm nhìn. Lần đầu rời khỏi Lý Thanh Sơn kẻ từ khi hắn tới, chuyển về phía Bì Dương Thu.
Kể từ sáng sớm lúc vây công Lý Thanh Sơn đến giờ, Bì Dương Thu vẫn không ngừng bày ra từng lớp phòng ngự lên người.
Hai mươi tư thanh trúc giản bay vòng quanh người, chia thành ba tầng trong, ba tầng ngoài hô ứng lẫn nhau hình thành một trận pháp, toả ra tầng tầng lớp lớp thanh quang, nhưng những bức tường nặng nề. Đây chính là Động Địa Trúc Thư, bản mệnh pháp bảo của hắn ta.
Động Địa Trúc Thư không những được dùng để phá giải trận pháp, mà nó còn có thể mô phỏng được đại đa số trận pháp, lúc này nó đang mô phỏng lại Kim Thành Thập Cung trận. Tuy rằng uy lực chỉ bằng ba phần mười, thời gian có hạn nhưng trận pháp này mạnh ở phòng ngự. Từ trước đến giờ, Bì Dương Thu dùng nó để đánh nhau chưa bao giờ trận bị phá.
Nhưng khi ánh mắt của Quy Hải Linh Tôn đặt lên người hắn ta, các tầng thanh quang tan vỡ, tiếng rắc rắc vang lên khắp nơi, hai mươi tư thanh trúc giản gãy toàn bộ. Kim Thành Thập Cung trận sụp đổ, độn quang đang lao vùn vụt đột ngột ngừng lại giữa không trung.
Vèo vèo vèo vèo!
Trúc giản bị gãy tựa như đang bị một nguồn sức mạnh vô hình khổng lồ ép buộc, ào ào cắm chặt vào cơ thể Bì Dương Thu, cắm thẳng vào làn da.
Khắp người Bì Dương Thư đau nhức, hắn ta kinh hãi quay đầu lại, đối diện là đôi mắt u tối như biển sâu của Quy Hải Linh Tôn. Môi hắn ta rung lên tựa như muốn nói điều gì, nhưng chưa kịp mở miệng thì mặt đã lõm vào, vậy nhưng không có lấy một giọt máu tươi văng ra.
Máu thịt, xương cốt, lông, y phục... Tất cả mọi thứ trên người hắn ta đều bị ép xuống.
Xương cốt gãy lìa, tứ chi co lại, chỉ chớp mắt cơ thể hắn ta đã như một quả cầu thịt, thậm chí vẫn bị đè xuống tiếp, mãi tới khi chỉ còn to như một nắm đấm.
Quy Hải Linh Tôn chuyển tầm nhìn đi chỗ khác, lực lượng vô hình khổng lồ đột nhiên biến mất. Quả cầu thịt to bằng nắm đấm kia đột nhiên to ra, chưa kịp vỡ thì đã bị một luồng sáng chiếm đoạt.
Đoành!
Tiếng nổ trời long đất lở vang lên, tựa như trên bầu trời vừa xuất hiện thêm một vầng thái dương, nó to hơn mặt trời trên biển gấp trăm nghìn lần, có thể tỏa ra tia sáng làm người ta chói lóa mắt. Đó là Dương Thần của Bì Dương Thu nổ tung. Cũng giống như cơ thể bị biến thành quả cầu thịt của hắn ta, khi kết cấu bên trong bị ép vỡ, phá hỏng hoàn toàn nó sẽ biến thành năng lượng thuần túy lao ra ngoài.
Tu vi ngàn năm bị hủy hoại trong chốc lát.
Sắc mặt các đệ tử Chân Truyền tái nhợt, kinh ngạc há hốc miệng, cắt đứt tư tưởng chạy trốn trong đầu.
Lý Thanh Sơn và Quy Hải Linh Tôn mỗi người ra tay một lần đều khiến hai tên tu sĩ Dương Thần chết thảm, trước sức mạnh tuyệt đối như vậy, làm gì có cách gì bảo vệ tính mạng được.
Hiện giờ bọn họ đã biết thân phận của mình, bình thường họ là đệ tử Chân Truyền, là tu sĩ Dương Thần địa vị cao hơn người, nhưng bây giờ họ cùng lắm chỉ là tốt thí, chỉ vào không thể lui!
Quy Hải Linh Tôn muốn bọn họ liều mạng với Lý Thanh Sơn, vì thế bọn họ chỉ có thể lao về phía trước chịu chết, chỉ cầu tìm được một đường sống trong tuyệt cảnh.