Dưới sự trùng kích của cảnh tượng vừa rồi, khiến mọi người không biết nên phản ứng thế nào, chỉ có thể đứng ngây như phỗng.

Bên ngoài Vạn Tượng Thành, gió lớn điên cuồng tàn phá bừa bãi khắp nơi, đẩy nước biển sang hai bên. Một cái đầu người bằng đá xuất hiện, đó là pho tượng của Lý Thanh Sơn đã bị Lãnh Uyên đích thân ra lệnh phá hủy cách đây không lâu. Thân tượng vỡ tan đã được dọn đẹp sạch sẽ, chỉ còn lại một cái đầu đá khổng lồ chìm xuống đáy biển.

Mặt tượng lộ ra, gió lạnh tạt vào đông cứng thành một lớp băng mỏng, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng kiên định.

Các binh lính đã chết trận, chỉ còn lại một mình tướng quân chiến đấu anh dũng, nhưng bây giờ tướng quân đã trở thành "quái vật" trong mắt mọi người, tài hoa xuất chúng, đôi mắt đỏ quạch đứng bên dưới Thiên Thư Lâu, ma khí vờn quanh thân, từ miệng mũi phun ra hơi thở nóng bỏng.

Sau khi giết chết Lãnh Uyên xong, dường như "quái vật" đã bật cười, nụ cười dữ tợn đáng sợ chẳng khác nào cơn ác mộng ngoài đời thực. Nhưng không ai nhận ra trong con ngươi màu đỏ kia lại ánh lên nét buồn bã... Chết chóc và bàng hoàng.

Chỉ có Thiên Thư Lâu là không chịu ảnh hưởng của khí lạnh, vẫn giữ được dáng vẻ thực sự của nó. Gạch đỏ ngói xanh, nguy nga cao vút, trông nó càng thêm đẹp đẽ chói mắt trong thế giới toàn băng sương này.

Quy Hải Linh Tôn đứng trên đỉnh Thiên Thư Lâu, vẻ mặt lạnh nhạt như mây như khói, đôi mắt u tối như biển cả đang tiêu diệt Bì Dương Thu chạy trốn. Sau khi chấn nhiếp được các đệ tử Chân Truyền, lão lại rời tầm mắt lên người Lý Thanh Sơn.

Tuổi thọ của lão đã lên tới vạn năm, dù chậm chạp chưa vượt qua được lượt Thiên Kiếp thứ bảy, trở thành Chân Tiên nhưng sức mạnh và trí tuệ của lão tích lũy được đã vô cùng sâu sắc.

Bây giờ lại vận chuyển tòa Vạn Tượng Bao La đại trận, dung hòa bản thân và Thiên Thư Lâu thành một thể. Sau đó lại dung hòa Thiên Thư Lâu với Vạn Tượng Thành, rồi cuối cùng là dung hòa Vạn Tượng Thành với mảnh đất này.

Nếu Lý Thanh Sơn muốn đánh thắng được lão thì cần phải đánh thắng cả mảnh đất này!

Nhưng mảnh đất này lại là bàn cờ của lão, tất cả đệ tử Chân Truyền ở đây là quân cờ, chỉ cần có thể kéo được bước chân của Lý Thanh Sơn, giúp lão lấy được thế tiến công thì lão sẽ đứng ở thế bất bại trong bàn cờ này!

Thật ra thứ Linh Quy am hiểu nhất không phải là bói toán, mà là phòng ngự.

Ngay sau đó, khi Lý Thanh Sơn chưa kịp thưởng thức mùi vị báo thù kỹ càng thì đã cảm nhận được áp lực nặng nề như chìm vào biển cả.

Hình như hắn đã quen với cảm giác áp lực này, những tiếng nói thì thầm của chúng sinh Ma Vực lại vang bên tai: Van xin, thở dài, sùng bái... Rốt cuộc hắn phải giết hết bao nhiêu kẻ địch mới có thể đền bù được hi vọng?

Một nỗi buồn bồi hồi trong lồng ngực hắn, đột ngột ngẩng đầu lên hét dài... Hổ Ma Luyện Cốt - Tâm Nhược Cuồng!

Các đệ tử Chân Truyền kinh hãi, nhao nhao tránh đi nhưng đều bị một tiếng kêu Hổ Ma Cuồng Hống của Lý Thanh Sơn dọa sững sờ, chờ một lúc mới phát hiện mặc dù tiếng thét này hùng hồn dữ dội, nhưng không ẩn chứa bao nhiêu uy năng. Nói hắn đang thi triển thiên phú thần thông, nhưng thực chất còn giống rơi vào tiếng rít gào khi rơi vào bẫy rập của dã thú hơn.

Lý Thanh Sơn đã dùng toàn bộ sức mạnh để đối kháng với Quy Hải Linh Tôn, vậy nên bây giờ hắn không còn dư sức để nhằm vào những người khác nữa.

Có vài tên đệ tử Chân Truyền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt trở nên bình tĩnh lại. Hóa ra chỉ cần bọn họ không trốn thì Quy Hải Linh Tôn sẽ tập trung hoàn toàn vào việc trấn áp Lý Thanh Sơn, cũng khiến uy hiếp từ Lý Thanh Sơn bị giảm xuống rất nhiều. Chỉ cần không bị một chiêu giết chết thì bọn họ có vô số cách để bảo mệnh.

Nói như vậy, cái chết của Lãnh Uyên cũng được tính lên đầu Bì Dương Thu. Họ dần nhận ra, lời nói hồi nãy của Bì Dương Thu kỳ quái tới mức nào, e rằng trong lúc đi thu hồi Huyền Minh động phủ hắn ta đã bị Lý Thanh Sơn lôi kéo, đọa vào Ma Đạo.

Vậy mới nói, trong đệ tử Chân Truyền không một ai là đồ ngu, chỉ cần nghĩ một lúc là có thể đoán được phần lớn sự việc. Họ đột nhiên cảm thấy Lý Thanh Sơn không còn đáng sợ như vậy nữa, so ra thì Quy Hải Linh Tôn còn đáng sợ hơn.

Cả đám nhao nhao cắt đứt suy nghĩ chạy trốn trong đầu, từng người thi triển pháp bảo pháp thuật đồng loạt tấn công Lý Thanh Sơn.

Thoáng chốc, quảng trường bên dưới Thiên Thư Lâu đã biến thành núi đao biển lửa, gần như nhấn chìm cơ thể cao lớn của Lý Thanh Sơn. Linh khí biến thành thân thể, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được rút vào bên trong, như thể muốn theo gót Bì Dương Thu.

Mặc dù biết bản thân chỉ là quân cờ nhưng họ không thể cãi lại lệnh của kỳ thủ, họ phải đi theo con đường mà kỳ thủ đã sắp xếp để xông về phía tướng soái phe đối địch.