Lần này nàng ta không những tránh được một kiếp khỏi quyền của Lý Thanh Sơn mà ngay cả cơn ớn lạnh sâu tận xương tủy cũng đã biến mất. Quy Hải Linh Tôn không còn để mắt tới nàng ta nữa, tất nhiên cũng có thể coi như nàng ta đã kéo dài không ít thời gian giúp Quy Hải Linh Tôn rồi.
Nàng ta đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay lành lạnh, Dương Diệu Chân đã nhét tu di giới chỉ vào tay nàng ta, cúi đầu lạnh nhạt nói:
"Không phải đồ của ta, ta không cần."
Bây giờ nàng chỉ thấy thất lạc, bởi vì Lý Thanh Sơn không buồn nhìn nàng lấy một cái.
"Thật là một đứa trẻ ngoan."
Đái Mộng Phàm cực kỳ cảm động, càng lúc càng thấy Dương Diệu Chân hợp mắt.
Nếu không nhờ có Dương Diệu Chân thì chỉ sợ nàng ta không còn cơ hội, dù tính toán kiểu gì cũng không thể phá được ván cờ này. Còn nếu Lý Thanh Sơn đều trò chuyện vài câu với mỗi đệ tử Chân Truyền, sợ rằng sẽ tốn rất nhiều thời gian. Hiện hắn đang bị Quy Hải Linh Tôn trấn áp, mỗi giây mỗi phút đều tiêu tốn rất nhiều linh khí.
"Diệu Chân, ngươi có nguyện bái ta làm sư phụ không? Ta có thể chỉ điểm ngươi tu hành, tất cả công pháp và tài nguyên của ta đều cho ngươi cả!"
Dương Diệu Chân động lòng.
…
Thư lâu vẫn nguy nga đứng sừng sững khoảng trăm nhận, cửa lớn màu đỏ thẫm đóng chặt.
Lúc này mặt trời mới nhô lên, ánh sáng chiếu sáng khắp nơi càng khiến cửa lớn màu đỏ sẫm trông như màu máu.
Một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện trên đài cao, người kia bình tĩnh đi về phía cửa lớn màu đỏ thẫm.
Một cái bóng dài kéo từ chân hắn dần dần bò lên trên khung cửa, bóng người cao lớn mạnh mẽ khác thường, cuối cùng cái bóng bị kéo cong.
Mỗi khi Lý Thanh Sơn tiến về phía trước một bước thì áp lực trên người lập tức trở nên nặng nề hơn một phần, cơ bắp cả người cũng dần trở nên càng ngày càng to lớn.
Nơi đây đã là khu vực trung tâm của "Vạn Tượng Bao La đại trận", hiển nhiên là uy năng càng lúc càng lớn.
Lúc đầu bước chân của hắn còn coi như khá nhẹ nhàng, không khác mấy so với người bình thường, càng về sau thì càng trở nên nặng nề, trong vòng mười trượng trước khi đến cửa lớn, mỗi bước chân điều hằn lại một dấu chân thật sâu trên mặt đất.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng bước chân nặng nề, từng tiếng vang vọng trong hành lang.
Bóng dáng trên cánh cửa bỗng nhiên trở nên có chút mơ hồ, Lý Thanh Sơn ngoái đầu nhìn lại, trong Vạn Tượng thành bốc lên khói đặc cuồn cuộn.
Kiến trúc trong thành hầu như đều là gỗ, vô số đình đài lầu các bị đốt do nhiệt độ cao của Dương Thần bạo liệt tỏa ra, ngọn lửa hừng hực dâng lên.
Nếu là ngày thường, thì bất kỳ một tên đệ tử Nhập Thất nào cũng có thể dập tắt trận lửa lớn này, hoặc là chỉ cần một tia ý niệm dập tắt lửa trong đầu của Quy Hải Linh Tôn.
Mà hôm nay, các đệ tử đã nhao nhao chạy trốn, Quy Hải Linh Tôn lại càng không có một chút sức lực dư thừa nào để chú ý đến nơi khác.
Mắt thấy Vạn Tượng thành sắp bị thiêu hủy, Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy đáng tiếc, hắn cất cao giọng nói:
“Tại sao đạo hữu lại không chịu đầu hàng, ta sẽ dốc toàn sức giúp đỡ ngươi vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy, với căn cơ và thiên phú của đạo hữu nhất định sẽ không mất vị trí phong thần! Hơn nữa còn có thể giúp Vạn Tượng Thành bớt đi một tai họa. Nếu ngươi muốn tiếp tục đấu thì không chỉ có Vạn Tượng Thành hóa thành tro bụi, mà ngay cả tòa thư lâu này cất giữ hàng tỉ quyển điển tịch bên trong cũng đều khó thoát kiếp nạn này!"
“Mấy trò lừa bịa đặt dỗ trẻ con ấy thì ai mà tin được, đồ vô tín như ngươi cũng dám vọng ngôn phong thần!? Ngươi muốn hủy thư lâu của ta thì phải phá được trận của ta trước!"
Trong giọng nói của Quy Hải Linh Tôn có thêm một chút cảm xúc tức giận hiếm có. Bất kể lý trí có tỉnh táo thế nào thì hắn vẫn là người có tình cảm có tri giác. Lão có thể không thèm để ý đến chuyện sống chết của các đệ tử Chân Truyền, nhưng mà bên trong tòa thư lâu này không chỉ có thư tịch mà trong đó còn là vật báu cả đời của lão. Lý Thanh Sơn đã dùng cái này uy hiếp thì làm sao mà hắn có thể không giận.
Lý Thanh Sơn thở dài một tiếng, bất kể hắn có mạnh đến đâu thì hắn cũng không thể phản bác hai chữ “vô tín” này được.
Khi hắn đi tới trước cửa lớn, phía sau cánh cửa đã mù mịt khói, chúng che lấp cả mặt trời. Trên cửa lớn màu đỏ thẫm có bóng khói lượn lờ, bóng dáng của hắn thoắt ẩn thoắt hiện.
Cửa cao chín trượng cực kỳ nguy nga.
Lý Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn lại, trên cửa hoàn toàn không có vật gì trang trí, vừa không có đinh cửa, cũng không có vòng cửa. Vừa không có câu đối, cũng không có bảng hiệu.
Nhưng trong một khắc hắn dừng bước lại kia, bên trong màu đỏ thắm lại bỗng nhiên hiện lên ba chữ “hoành” đen kịt, mỗi một chữ hoành đều dài đến mấy trượng, màu mực đậm như là ba cái chốt cửa, lại như là có người cầm những cây bút lớn trong tay, lấy cửa làm giấy, tùy ý viết xuống, vung lên là xong, lực xuyên sắt đá!