Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3211. Càn Khôn Khảm Ly, Tốn Chấn Cấn Đoái

Vạn Tượng thành bỗng nhiên yên lặng đến mức không còn nghe thấy tiếng long ngâm hay tiếng gió gào thét nữa.

Gió biển thổi qua, lửa mượn sức gió nhanh chóng lan tràn ra trong thành, "vù vù", không biết là tiếng gió hay là tiếng lửa, xen lẫn tiếng nổ lách tách, thiêu đốt nơi đây thành biển lửa!

Thư lâu nguy nga sừng sững trên biển lửa, trôi nổi trong khói đen và hơi nóng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nghiêng đổ, lại dường như vĩnh viễn không thay đổi.

Thư lâu có tám đại môn, hướng về "Đông Nam Tây Bắc, bốn phương tám hướng", lại lần lượt đối ứng với tám loại quẻ tượng "Càn Khôn Khảm Ly, Tốn Chấn Cấn Đoái".

Lúc này đã có cánh cửa lớn chịu vết thương chồng chất, lung lay sắp đổ, theo thứ tự là cửa Nam, Cửa Đông Bắc và cửa Đông Nam. Quyền ấn trên cánh cửa có thể phân biệt rõ ràng, chính là ba quẻ tượng mà Lý Thanh Sơn đã phải đối phó. Tựa hồ chỉ cần thêm một chút khí lực nữa thì đã có thể tùy ý phá vỡ một tòa trong đó, đánh vào trong thư lâu.

Nhưng mà đang lúc Lý Thanh Sơn bị nước bao phủ, quyền ấn trên cửa lại đang dần dần biến nhạt, lấy mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ khôi phục của vết nứt, thậm chí cửa Nam còn sắp hoàn toàn phục hồi như cũ.

Phía Nam thuộc lửa, là Quẻ Ly, nam phương chúc hỏa, chính là cánh cửa lớn đầu tiên mà Lý Thanh Sơn đã đánh nứt.

Cứ như vậy, trừ phi Lý Thanh Sơn đồng thời phá vỡ tám cánh cửa lớn này, khiến Quy Hải Linh Tôn không thể tiếp tục thay đổi chiêu thức được nữa, nếu không đừng hòng phá cửa mà vào.

Mà xem ra thì hiển nhiên là trước mắt không thể nào làm được! Hắn vừa mới đánh tới cánh cửa lớn thứ tư thôi mà cánh cửa thứ nhất đã sắp khôi phục hoàn toàn, có thể thấy như vậy đủ để chúng biến thành vòng lặp vô tận.

Hóa ra chẳng qua các đệ tử chân truyền này chỉ là con tốt qua sông, "Vạn Tượng Bao La Đại Trận" này mới là bàn cờ chân chính của Quy Hải Linh Tôn, Lý Thanh Sơn càng đi về phía trước thì lại cảm thấy càng khó phá.

Cũng may là pháp lực của hắn cao cường, chuẩn bị đầy đủ, nếu là đổi lại người bình thường thì sợ là đã bị đầu hỏa long kia nuốt chửng rồi.

Mặc dù hắn có các loại Thần Ma biến hóa, nhưng địa linh khí vô cùng vô tận, linh châu trên người hắn lại càng ngày càng ít, chỉ còn lại mấy viên.

"Lý Thanh Sơn, mặc cho ngươi có thay đổi bao nhiêu thì cũng đừng hòng phá đại trận của ta!"

Giọng điệu lạnh lẽo xa xôi của Quy Hải Linh Tôn vang vọng trong Hắc Thủy mênh mông lạnh lẽo.

Lý Thanh Sơn cảm thấy dường như đã trở về Quy Khư, sâu thẳm, đen tối, lạnh như băng, hiu quạnh không thấy mặt trời cũng không thấy mặt đất, hắn ở trong đó cô độc du đãng không biết bao lâu, lâu đến suýt chút nữa đã mất đi tất cả ký ức.

Mà giờ khắc này, hắn lại cảm nhận được một thứ còn đáng sợ hơn cả Quy Khư, hơi lạnh thấu xương làm hắn không cách nào tự kiềm chế được mà run lẩy bẩy, áp lực khổng lồ giống như là muốn phá vỡ lục phủ ngũ tạng của hắn.

“Quẻ Khảm” là một quẻ tương đối ôn hòa, nó không mãnh liệt giống “Quẻ Ly”, “Quẻ Chấn”, cũng không phòng ngự giỏi giống như “Quẻ Cấn”, “Quẻ Khôn”.

Nhưng dưới sự vận chuyển của Quy Hải Linh Tôn thì nó đã trở thành quẻ mạnh nhất và khiên kiên cố nhất!

Bỗng nhiên, linh châu trên người Lý Thanh Sơn lại bị dập tắt mất một viên, chỉ còn lại có ba viên!

Lúc này, hắn đã khôi phục dáng vẻ bình thường, tuấn mỹ yêu dị, ma khí dày đặc, một mái tóc dài màu đen trôi nổi trong làn nước đen lạnh lẽo.

Nghe Quy Hải Linh Tôn nói vậy, Lý Thanh Sơn mỉm cười:

"Trận pháp quan trọng ở biến hóa, “Vạn Tượng Đại Trận” cũng y như vậy. Tuy rằng đạo hữu am hiểu Khảm Thủy nhưng không cảm thấy nó quá trì trệ ư?"

Quy Hải Linh Tôn hừ lạnh một tiếng, lão không nhiều lời mà toàn tâm toàn ý thúc giục đại trận, muốn tiêu diệt ba viên linh châu cuối cùng của Lý Thanh Sơn. Nhưng lão lại không hề phát hiện, từng cái bóng đen hiện lên sau lưng lão, chậm rãi áp sát.

Tất cả bóng đen đều có khuôn mặt mơ hồ, hơi giống hình người, chính là Phiền Não Ma đã được Lý Thanh Sơn chiêu mộ.

Giờ khắc này, Quy Hải Linh Tôn đã đặt toàn bộ tâm lực vào "Vạn Tượng Bao La Đại Trận", lão đẩy uy lực tới một mức độ trước nay chưa từng có, nhưng cũng mất đi tâm cảnh siêu nhiên, hoàn toàn xem nhẹ biến hóa xung quanh.

“Quá cố chấp thì sẽ phân tâm!"

Lý Thanh Sơn than thở một tiếng.

Quy Hải Linh Tôn giật mình quay đầu, tất cả Phiền Não Ma cùng nhau đánh về phía lão!

Lý Thanh Sơn cảm giác áp lực trên người giảm bớt, dòng nước đen dao động một hồi, hai tròng mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm như biển rộng bình thường, hai tay tạo thành hình chữ thập, hắn đẩy thẳng về phía trước, dường như mỗi một tấc tiến về phía trước đều đẩy ra một ngọn núi lớn, thong thả, nặng nề, nhưng kiên định bất di bất dịch!

Lại một viên linh châu tỏa sáng rực rỡ từ từ bị dập tắt, chỉ còn lại có hai viên!