Ngọn núi lửa này bây giờ đã trở thành Thần sơn của Ma tộc.
Nếu đứng trên trời cao xa nhìn xuống sẽ phát hiện có rất nhiều Ma tộc cứ đi quanh núi, ba bước lại vái một cái.
Nam nữ già trẻ, tu vi cao thấp có đủ, nhưng số lượng nhiều nhất chính là Ma tộc bình thường, miệng luôn lẩm bẩm, im lặng không nói gì. Có người còn vung tay vung chân như thể phát điên.
Bọn họ vốn dĩ thờ phụng Ma Thần khác nhau, vì thế nghi thức cũng khác biệt. Mà nghi thức của người đứng đầu Ma Vực vẫn chưa được xác lập, vì vậy họ đã dùng nghi thức mà mình quen thuộc để phô bày thành kính đối với người đứng đầu Ma Vực.
Mỗi lần núi lửa phun trào, tiếng hoan hô lại xuất hiện, được coi là một lời đáp lại.
Đám người đông nghịt như bầy kiến đi vòng quanh Thần sơn của mình, làm hành động triều bái vô nghĩa, ngày đêm không ngơi nghỉ, thậm chí làm tới chết mới thôi.
Nhưng nhóm Ma tộc rất vui vẻ!
Nếu là ngày xưa, có nhiều Ma tộc tụ tập lại như vậy chắc chắn sẽ xuất hiện bắt nạt và tàn sát. Nhưng bây giờ họ đã có tín ngưỡng, thậm chí là giúp đỡ lẫn nhau giống như huynh đệ tỷ muội thực sự, cảm nhận được ấm áp chưa từng có.
Cảm giác ấm áp này khiến người Ma tộc rưng rưng nước mắt, khóc tỉ tê không thôi, lại càng sùng bái Thần Linh hơn.
Trong dòng người, một Ma tộc già nua vừa vái một cái đã không đứng dậy nổi, cứ thế mất đi sinh cơ, trên mặt vẫn còn giữ nguyên nụ cười.
Nếu là ngày xưa, đám Ma tộc xung quanh chắc chắn sẽ nhào tới như sói đói, phân chia máu thịt, cướp đoạt Ma hạch của hắn ta.
Nhưng bây giờ các Ma tộc khác chỉ lặng lẽ bước qua người hắn ta, mãi tới khi máu thịt xương cốt hóa thành bụi trần, trở thành một phần của con đường, chỉ còn lại một viên Ma hạch màu xanh biếc đang lấp lánh trong bùn.
Hắn ta đã hiến thảy toàn bộ cho Thần, tất cả đều thuộc về Thần.
Sâu trong Thần sơn, tại hồ chứa đầy dung nham, vị Thần Linh mà nhóm Ma tộc đang triều bái lại đang cực khổ làm lụng như một thợ rèn.
Cheng...Cheng...Cheng...
Từng tiếng động vang vọng vào vách núi, nắm đấm của Lý Thanh Sơn nện xuống như thiết chùy, đấm mấy chục nghìn cái, cuối cùng một cây trường mâu màu đen cũng thành hình.
Hắn nhấc trường mâu lên ước lượng, lại dùng ngón tay cạo ra một mũi mâu sắc bén, cuối cùng mới nở nụ cười hài lòng.
Hắn ho khù khụ, che miệng lại nhưng máu tươi vẫn tràn ra khỏi kẽ ngón tay.
Hiển nhiêng công việc này làm ảnh hưởng rất nhiều tới sức khỏe của hắn, giống như căn bệnh rất nặng ở phàm thế vậy. Nếu không được Ma Vực ủng hộ, có lẽ hắn đã chết rồi.
Sợ rằng ngay cả thường nhân cũng không thể hiểu, là binh khí như này lại cần Thần Linh phải bỏ giá lớn như thế.
Nhưng mọi việc không hề làm ảnh hưởng tới tâm trạng tốt của Lý Thanh Sơn, hắn vừa ho khan vừa thưởng thức tác phẩm của mình.
Do dùng Địa Sát Nguyên Từ làm nguyên liệu, xung quanh thân mâu có vô số hoa văn hình lôi, hình như bên trong còn bỏ thêm nguyên liệu khác, là một thứ gì đó rất y ám.
Sau đó Lý Thanh Sơn lại dùng đầu ngón tay khắc một cái tên xuống thân mâu.
Lúc khắc chữ, vẻ mặt Lý Thanh Sơn vặn vẹo trông rất đáng sợ, tràn ngập căm ghét và hận.
Tới khi khắc xong chữ cuối cùng, hắn cắm trường mâu vào núi lửa, thở phào một hơi. Phải mất một lúc lâu sau vẻ mặt của hắn mới trở lại như bình thường. Nhưng vẻ căm hận đã khắc xuống một đường vân trên mặt hắn, không thể nào loại bỏ được.
Hắn không hề hay biết chút nào, chỉ nghỉ ngơi một chút lại bắt tay vào chế tạo thanh trường mâu thứ hai.
Hắn phải tranh cướp từng giây từng phút, nhanh chóng chế tạo ra mười hai thanh trường mâu.
Số trường mâu này chỉ có một tác dụng, đã vậy chỉ có thể dùng một lần. Nhưng nếu đã muốn nắm toàn bộ Ma Vực trong lòng bàn tay thì không thể thiếu một thanh nào.
Về phần hành động điên cuồng của đám Ma tộc ngoài kia thì bây giờ hắn không rảnh để quan tâm. Bởi vì hắn tin Tiền Dung Chỉ sẽ sắp xếp thỏa đáng, sẽ không lãng phí nguồn nhân lực quý báu này.
Lý Thanh Sơn dùng thiên phong và địa hỏa hòa tan Địa Sát Nguyên Từ, đột nhiên hắn ngừng tay, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Mây đen cuồn cuộn, không thấy mặt trời đâu.
Dường như Lý Thanh Sơn đang nhìn xuyên qua đôi mắt của phân thân, nhìn thấy được vầng trăng sáng. Cảm nhận ánh trăng chiếu lên thân thể, đôi lông mày đang cau chặt của hắn giãn ra, tựa như được mẫu thân an ủi.
"Có lẽ Nữ Oa Nương Nương vẫn chưa chết, chỉ đang rơi vào giấc ngủ say mà thôi."
Lý Thanh Sơn không tin đây là nguyện vọng tốt đẹp, hay là gợi ý từ sâu trong bóng tối gì. Nhưng đúng là tâm trạng của hắn đã tốt lên nhiều.
Nhưng hắn chưa từng có cảm giác được đắm chìm, mà chỉ chăm chăm quan sát Nguyên sơ Thế giới vận chuyển, hy vọng nhận được dẫn dắt giúp tu vi của hắn tăng lên một bước.
Ngay cả Chân Tiên cũng không thể chống lại một vị Đế Quân nào, nếu hắn muốn nhìn thấy quang cảnh trên Cửu Trùng Thiên thì nhất định phải vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tám...Luyện Hư Hợp Đạo!
Nếu không chỉ cần hắn dám bước ra khỏi Ma Vực một bước, hắn sẽ lập tức bị một vị Đế Quân nào đó lấy máu, ngay cả Thiên Đế cũng không cần phải ra tay.
Nếu muốn thắng trận này, hắn phải giải thoát được bảy vị Đại Thánh. Còn nếu ngay cả cửa mà hắn cũng không dám ra ngoài thì sao có thể thắng được!
Nhưng muốn Luyện Hư Hợp Đạo được thì vô cùng khó khăn!
Trong mắt người khác, hắn đi thẳng một đường, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã luyện thành Chân Tiên. Nhưng chỉ người nhà biết chuyện trong nhà, nỗi buồn trong lòng hắn gần như nặng nề giống bên ngoài.
Tốc độ thành Tiên của hắn quá nhanh, dùng tới ngoại lực quá nhiều nên căn cơ không ổn định, ngoài nặng trong nhẹ.
Thiên Thư lão nhân cho rằng hắn không lựa chọn một đạo rõ ràng, nhưng thực chất hắn đã lựa chọn, đó là Kỳ Lân Biến của Thần Ma Cửu Biến, cũng chính là đạo của Nguyên Thủy Kỳ Lân.
Lý do tại sao lại biến ảo khó lường như vậy, thứ nhất là vì hắn không bỏ qua những biến hóa khác của Thần Ma Cửu Biến, thứ hai là hắn không phải người chủ động lựa chọn đạo này.
Nếu bảo hắn phải lựa chọn một biến hóa trong Thần Ma Cửu Biến để lên tới Luyện Thần Phản Hư, vậy thì chắc chắn sẽ chọn Ngưu Ma Biến. Đó mới là đạo phù hợp với tính cách của hắn nhất, ảnh hưởng của biến hóa cũng nhỏ nhất.
Nhưng sau đủ loại cơ duyên, đầu tiên hắn ngửi hết một tòa Liên trì ở Đại Lôi Âm tự tại chốn Cực Lạc, sau đó lại nuốt Hắc Nhật Ma Tâm ở Ma thổ Ma Vực, hợp chúng lại thành quy luật trung tâm của Thiên Đường Kỳ Lân, đẩy Kỳ Lân Biến lên cảnh giới cao nhất, dễ dàng Luyện Thần Phản Hư.
Kỳ Lân Biến vốn đã là một loại biến hóa mà hắn không giỏi nhất, quá trình tu hành vô cùng khó khăn. Nhưng bây giờ đã trở thành loại biến hóa cốt lõi nhất của hắn.
Điều này dẫn tới mất cân bằng nghiêm trọng, không những áp chế các biến hóa Thần Ma khác, mà ngay cả tâm tính của hắn cũng bị rối loạn. Về lâu về dài, các biến hóa khác sẽ thoái hóa, cuối cùng chỉ còn lại một mình Kỳ Lân Biến.
Đại kiếp thiên địa đã tới, một người tồn tại vì ứng kiếp như hắn thực ra cũng chưa chuẩn bị xong, tựa như tu sĩ vừa mới Luyện Khí đã chọc phải một đám Trúc Cơ, bị chặn trong động phủ không cho ra ngoài.
Mà tình huống thật còn hỏng bét hơn, Thiên Đế thực sự sâu không lường được.