Lý Thanh Sơn mỉm cười, thật sự lĩnh ngộ được pháp môn tu hành Thần Long Biến và Ma Xà Biến.

Âm dương là "nhân" của tất cả, nếu có ai khác hỏi tiếp, cái gì tạo ra âm dương?

Âm là "nhân" của dương, dương là "nhân" của âm.

"Hóa ra đây chính là ý nghĩa thật sự của Bổ thiên, mặc dù Nữ Oa nương nương không thể đánh thắng Phục Hy, nhưng lại có thể tiêu trừ "nhân" của Phục Hy, đó chính là bản thân nàng."

Trên Cửu Trùng Thiên, Lý Thanh Sơn ngửa đầu nhìn vầng trăng sáng, lặng lẽ cầu chúc trong đầu:

"Hy vọng sẽ có một ngày, tất cả nhân loại trong thiên hạ đều biết tới ân đức của ngài, ta sẽ dùng chính sức mạnh của mình để đánh thức ngươi. Ừm, trong tình huống không làm kinh động tới vị kia của nhà người! Nếu ngươi trên trời có linh thiêng thì xin ngươi hãy chúc phúc cho ta! Dùng danh nghĩa của mẫu thân."

Vầng trăng sáng treo trên Cửu Trùng Thiên đang lẳng lặng tỏa ra ánh sáng chiếu khắp nơi, giống như không có tri giác.

Nhưng sau khi Lý Thanh Sơn lặng lẽ cầu chúc, trái tim hắn đột nhiên khựng lại.

Sau đó, hắn giống như một học sinh tiểu học vừa nghiêm túc quan sát cách nhật nguyệt chân thực vận hành trên Cửu Trùng Thiên, vừa thôi diễn lại nhịp thay đổi của nhật nguyệt trong Tiểu Thiên Thế giới.

"Ồ?"

Lý Thanh Sơn hơi kinh ngạc, hắn định dùng Thần Long Biến và Ma Xà Biến để ức chế Kỳ Lân Biến, nhưng khi nhật nguyệt đổi dời, mặt trời bắt đầu treo lên cao, mặt trăng bắt đầu chìm xuống, trạng thái của Tiểu Thiên Thế giới lúc này gần giống lúc sáng sớm.

Dưới ánh ban mai chiếu xuống, cỏ cây sinh trưởng hướng về phía ánh nắng. Kỳ Lân Biến không những không bị ức chế mà còn bùng phát mạnh mẽ, áp chế những biến hóa khác còn nặng nề hơn.

Khi mặt trời chuyển từ đỏ sang trắng, treo cao ba sào, Tiểu Thiên Thế giới như sống lại, từng bụi cây cọng cỏ đang mọc dài ra, dồn dập khai chi tán diệp, che kín nhau, quấn lấy nhau leo lên không ngừng, tựa như muốn nuốt mất mặt trời. Điên cuồng xâm chiếm từng không gian để tranh đoạt được từng tia sáng mặt trời.

Trong tình huống này, ngoài Thần Long Xà Ma không bị ảnh hưởng ra thì những biến hóa Thần Ma khác gần như không thể tự mình tồn tại, hoàn toàn duy trì dựa vào Lý Thanh Sơn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ ngay cả Tiểu Thiên Thế giới cũng sụp đổ mất.

Lòng Lý Thanh Sơn trầm xuống, dùng toàn lực vận chuyển Thần Long Biến.

Trong khoảnh khắc ấy, mặt trời treo cao giữa lưng chừng trời, ánh sáng tỏa ra vạn phương.

Ánh nắng nóng rực như lửa đốt, tia sáng chói lòa như thương, vô cùng sắc nhọn khiến cỏ cây đang sinh trưởng khô héo lụi tàn. Sinh mệnh lực bên trong bởi vì sinh trưởng quá độ mà chi nhiều hơn thu làm hao tổn, tạm thời khó mà quay lại như ban đầu được.

Lý Thanh Sơn mỉm cười:

"Quả đúng là vậy!"

Thần Long Biến và Ma Xà Biến có thể làm ảnh hưởng tới tất cả biến hóa, loại ảnh hưởng này rất trung hòa, vừa có ích lại vừa có hại.

Trước mắt Kỳ Lân Biến là loại biến hóa mạnh mẽ nhất, mang lại lợi ích lớn nhất nên mới có thể khiến cỏ cây sinh trưởng. Nhưng đồng thời, nó cũng mang lại tổn hại lớn nhất.

Dương cực âm sinh, vào lúc nào, Xà Ma đang lặn mất bắt đầu tỏa ra.

Giờ Ngọ kéo dài thật lâu, ánh mặt trời chói chang chiếu khô cả một khu rừng mưa nhiệt đới.

Tới khi mặt trời từ từ lặn về phía tây, biến thành màu đỏ thì Tiểu Thiên Thế giới đã tới hoàng hôn, lúc này rừng mưa nhiệt đới mới được thở dốc. Dựa vào sinh mệnh lực không ngừng sinh sôi để nhuộm lại lá cây khô héo thành màu xanh.

Một vầng trăng sáng bay lên bầy trời, ánh trăng trong veo như nước thấm ướt rừng mưa nhiệt đới.

Mặt trăng càng ngày càng treo lên cao, ánh trăng ngày càng lạnh lẽo. Tốc độ sinh trưởng của cỏ cây chậm dần, cuối cùng cũng dừng lại.

Lý Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy Ngưu Ma, Hổ Ma, Linh Quy... Cũng thở phào nhẹ nhõm theo.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn thành thần, cỏ cây trong Tiểu Thiên Thế giới ngừng sinh trưởng. Đối với hắn hiện tại mà nói, việc này chẳng khác gì kỳ tích cả.

Khi hắn thành Thần, từng dùng chiêu Sinh Sôi Không Ngừng này đánh chết một vị Lôi Bộ Chân Thần. Tới bây giờ thành người bị hại, hắn mới thấm thía cảm nhận được độ đáng sợ của một chiêu này.

Bấy giờ hắn đã hiểu thấu đáo nhịp điệu vận chuyển của nhật nguyệt.

Trong Tiểu Thiên Thế giới, vầng trăng sáng lặn mất, ánh sớm mai xuất hiện. Sinh mệnh lực của cỏ cây đã khôi phục lại hoàn toàn, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, nó lại bắt đầu một vòng tuần hoàn trưởng thành tiếp, chết khô, khôi phục...

Tốc độ thay đổi của nhật nguyệt càng ngày càng nhanh, rừng mưa nhiệt đới thưa dần đi làm lộ ra bãi cỏ và một dòng suối nhỏ. Thay vì nói là bị áp chế thì trông nó càng giống như đang tuân theo tự nhiên pháp hơn.

Tuy nhiên quá trình này không những cực kỳ hao tổn tâm trí mà còn tiêu tốn cả khí lực.

Tu hành không chỉ cần có lĩnh ngộ, mà còn cần phải có lương thực.