Đây cũng không phải cuộc nói chuyện phiến nhàm chán trên đường đi, mà là lời uy hiếp.
Hiển nhiên, là sứ thần của Thiên Đế, Thiên Thư lão nhân hiểu được sự lợi hại bên trong.
"Ai ya, thân là hài tử, nếu ngay cả tên của mẫu thân cũng không dám nói lên thì thật đáng buồn biết bao?"
Lý Thanh Sơn nhìn chằm chằm Thiên Thư lão nhân, lại quay đầu nói cho những người còn lại nghe về lịch sử cuộc Bổ thiên chi chiến...
Dọc đường đi Quy Hải Linh Tôn luôn nghiên cứu về Thiên Thư Lâu của mình, bây giờ lại cuộn cuốn trục lại, tập trung lắng nghe. U quang trong mắt lóe lên, cuồng nhiệt ghi chép lại, phân tích, suy diễn...
Lý Liệt Hỏa, Triều Thiên Kiêu trợn mắt há mồm nghe. Sự tồn tại sống sờ sờ của nhật nguyệt, đã vậy còn là tồn tại tối cao hơn cả Thiên Đế! Nhân tộc không ngờ lại có lai lịch như vậy, đã vậy còn suýt nữa bị diệt tộc!
Lý Thanh Sơn giải thích với Lý Liệt Hỏa:
"Đại Đạo ba ngàn, không tách khỏi hai chữ âm dương. Đạo mà ngươi tiếp cận là cực dương, phải dẫn âm vào mới thăng bằng được. Nhưng nếu âm thịnh dương suy, lửa sẽ dập tắt, vì thế cũng không thể nhìn vào ánh trăng...
"Nhưng nếu ngươi dám nhìn lên mặt trời, vậy ngươi sẽ bị thiêu chết ngay lập tức. Dương cực âm sinh. Ừm, tới lúc đến được Nguyên sơ Thế giới, âm dương hợp nhất thì sẽ không sao nữa."
Nghe vậy, không chỉ Lý Liệt Hỏa bị dẫn dắt mà ngay cả Triều Thiên Kiêu cũng sáng bừng mắt, giống như vừa ngộ ra điều gì.
Lý Liệt Hỏa hỏi:
"Ngươi không sợ tu vi của ta tăng lên nhiều, làm uy hiếp tới ngươi sao?"
"Chỉ dựa vào ngươi?"
Lý Thanh Sơn bật cười ha hả, vỗ vai hắn ta:
"Tu thêm mười nghìn năm nữa đi!"
Lý Liệt Hỏa không cảm thấy tức giận, mà lại có cảm giác kỳ diệu: Lý Thanh Sơn vẫn là Lý Thanh Sơn!
…
Năm xưa khi Lý Thanh Sơn vừa tới Vạn Tượng Tông, dù là thân phận hay tu vi cũng kém xa Đại sư huynh Lý Liệt Hỏa này. Đã vậy còn không chịu nhận điều kiện rất tốt mà hắn ta đưa ra: Thà bị hắn ta đấm một quyền rồi suýt bị hắn ta giết chết cũng không chịu ngoan ngoãn từ bỏ Huyền Minh động phủ.
Khi đó Lý Liệt Hỏa cảm thấy hắn là một tên điên cuồng vọng, khả năng cao sẽ chết oan chết uổng.
Nhưng bây giờ, tình cảnh đã thay đổi.
Nói về thân phận, Lý Thanh Sơn không chỉ là người đứng đầu Ma Vực, quản lý Ma Vực rộng lớn vô biên mà mười hai Ma Thần cũng phải khom lưng gọi hắn là Thần. Bây giờ lại là khách quý của Thiên Đế, có cơ hội lớn tiến thêm một bước, tự lập Thiên Cung trở thành Đế Quân một phương.
Nói về tu vi, Lý Thanh Sơn đã thành Chân Tiên, sinh ra vì Ứng Kiếp, có cơ duyên lớn, Luyện Hư Hợp Đạo không còn là cảnh giới xa vời vợi không thể với tới.
Còn Lý Liệt Hỏa cùng lắm chỉ là một Thần Tướng trên Thiên Cung, một con quái vật do Lý Thanh Sơn tiện tay lôi ra từ Ma Vực cũng có thể đánh chết mười Nhân Tiên như hắn ta.
Thân phận và tu vi của họ đã khác một trời một vực. Đối diện với một Lý Thanh Sơn như vậy, Lý Liệt Hỏa không thể không kính sợ, phải dựa hoàn toàn vào việc hai bên có chút quen biết mới áp chế được loại tâm tình này nảy sinh.
Nhưng dường như Lý Thanh Sơn không ý thức được sự biến hóa này. Hôm nay hắn nói vậy là vì năm đó hắn muốn nói. Chuyện hắn làm bây giờ đều là những chuyện năm đó hắn sẽ làm.
Năm xưa khi bị đày tới Hắc Vân Thành, phân vào quân trướng của đoàn quân Lý Liệt Hỏa, hắn dám cười nhạo quân đoàn trưởng Lý Liệt Hỏa ngay trước mặt mọi người, còn suýt nữa ép hắn ta phải thoái vị.
"Chỗ đáng ghét của tên tiểu tử này cũng không thay đổi!"
Lý Liệt Hỏa loáng thoáng nhận ra vì sao tướng sĩ trong quân lại tôn sùng hắn như vậy. Được sóng vai tác chiến với người này đúng là thú vui lớn nhất trong đời!
Suy nghĩ đột ngột xuất hiện khiến hắn ta giật mình, vội vàng loại bỏ suy nghĩ điên cuồng trong đầu. Hắn ta chính là Thiên Cung Thần Tướng, có tiền đồ tốt như vậy không theo lại muốn đi chịu chết cùng Lý Thanh Sơn.
"Ta phải cố gắng tu hành, dũng mãnh tinh tiến, trở thành cường giả có thể uy hiếp tới ngươi!"
Lý Liệt Hỏa nghĩ vậy thì cười khổ, nghi ngờ bản thân có phải đồ đê tiện hay không. Thiên Đế còn chẳng buồn nhìn hắn ta một cái đã làm hắn ta cảm thấy kiềm chế và sỉ nhục nặng nề. Mà Lý Thanh Sơn chỉ mới cười chế giễu hắn ta đã khiến hắn ta sục sôi và kích động.
Lúc này, Nguyên sơ Thế giới đã gần ngay trước mắt, biển mây trắng xóa tràn ngập tầm nhìn.
Hùng tâm tráng trí vừa xuất thiện của Lý Liệt Hỏa biến thành sự mờ mịt.
Thế giới rộng lớn, cũng lại càng nhỏ hẹp.
Bị bao vây trong cái lò như này, sao Liệt Hỏa có thể cháy hết mình được?
Mà đã làm một Thần Tướng, kỳ vọng lớn nhất của hắn ta lẽ ra là không bao giờ xuất hiện trước mặt Lý Thanh Sơn! Nếu không tiền đồ tốt đẹp của hắn ta sẽ bị cắt đứt.
Ai cũng có mưu đồ và tính toán, chấp niệm và giãy giụa. Cho dù khoác thêm một chữ "Tiên" lên người cũng không thể siêu thoát được.