Quy Hải Linh Tôn chen miệng:

"Ta sẽ ghi nhớ lại, chờ thời cơ tới sẽ báo cho chủ nhân biết."

Thật ra nếu chỉ ghi chép một cách đơn giản những chuyện xảy ra hôm nay thì chẳng tốn bao nhiêu thần thức cả, vả lại thân là Linh Quy, tuy rằng chỉ là Linh Quy vừa sinh không lâu nhưng thần thức lại mạnh hơn người thường rất nhiều, có thể lưu giữ rất nhiều tin tức.

Chỉ cần lực lượng của hắn ta khôi phục không ngừng, đa phần ký ức sẽ được tìm về dựa vào huyết mạch truyền thừa.

Có điều với sự tồn tại nhỏ yếu đó, nếu nhớ về đại kiếp đáng sợ thì chẳng khác nào gánh nặng đối với bản thân, mà Linh Quy xưa nay chưa từng sợ gánh nặng.

"Được... Cố gắng muộn một chút!"

Thiên Thư lão nhân hết cách vỗ vào vai Quy Hải Linh Tôn, nhưng cũng biết đây là thiên phú dị bẩm của Linh Quy.

Quy Hải Linh Tôn cúi đầu đáp vâng, dáng vẻ vô cùng trung thành, quyết định chờ tới khi Thiên Thư lão nhân vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ hai rồi sẽ báo chuyện thế giới này sẽ bị cuốn vào đại kiếp thiên địa bất kỳ lúc nào, còn lại không thể muộn hơn được nữa!

Điều tiếc nuối nhất là không được ở lại chứng kiến tận mắt thời khắc lịch sử. Lão nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn, khi người này chết, có lẽ sẽ vô cùng tráng liệt!

Không hiểu sao Lý Thanh Sơn lại thấy khó chịu, hung ác trừng mắt ngược lại tới khi Quy Hải Linh Tôn lặng lẽ di chuyển tầm mắt.

"Phải rồi!"

Thiên Thư lão nhân vỗ gáy:

“Suýt nữa quên mất."

Rồi lấy một thứ ra khỏi tay áo, trịnh trọng giao cho Lý Thanh Sơn:

"Tiểu ca, sau khi nhận vật này nhớ phải đặt ở nơi an toàn nhất, đừng làm hỏng hay thất lạc."

Lý Thanh Sơn cầm một chiếc mai rùa màu xanh đen, tò mò hỏi:

"Đây là cái gì?"

Thiên Thư lão nhân nói:

"Là Thiên Thư."

"Chờ chút, vậy thứ ta lấy được là gì?"

"Thứ ngươi lấy được là Vạn Tượng Thiên Thư.”

Lý Thanh Sơn không hiểu lắm, tò mò nhìn mai rùa trong tay, rồi bừng hiểu:

"Hóa ra đây mới là Thiên Thư thực sự!"

Có lẽ mai rùa này là lớp da của Quy Hải Linh Tôn, bên trong ghi chép một lượng lớn tin tức. Bên trong không có công pháp bí tịch gì, chỉ là toàn bộ ký ức của Thiên Thư lão nhân: Từng lần Luân Hồi, những lần đi vân du, tụ tán ly hợp, vui buồn hờn giận.

Giống như một quyển du ký vặt vãnh một cách quá đáng, nghiêm túc ghi chép lại hương vị của từng ly rượu, mùi thơm của từng đóa hoa, tâm trạng của những lần tình cờ gặp gỡ...

So ra, Vạn Tượng Thiên Thư chẳng khác nào một món đồ không quan trọng, ngay cả Thiên Thư Lâu cũng là thứ không quan trọng vậy.

Thiên Thư lão nhân nói:

"Người bạn cũ của ta thích đọc sách, ta cũng thích đọc sách, làm độc giả của bản thân là chuyện cực kỳ tuyệt vời. Không bước chân ra ngoài thì sao có thể đi qua từng thế giới, trải nghiệm cảm xúc vui buồn chia ly. Nhưng ta vẫn không cam tâm, luôn muốn trở thành một vai chính."

Lý Thanh Sơn nói:

"Sợ rằng thứ này không chỉ có một bản đúng không?

"Tất nhiên rồi."

"Trong tay Thiên Đế cũng có?"

"Tất nhiên rồi."

"Ngươi không sợ Thiên Đế nổi giận à?"

Lý Thanh Sơn nghịch mai rùa trong tay, hơi bất lực.

Đương nhiên Thiên Thư lão nhân đã đánh cược, đánh cược Lý Thanh Sơn có thể sống sót sau trận đại kiếp thiên địa lần này. Đương nhiên đây là một chuyện tốt.

Nhưng là cận thần của Thiên Đế, thả mặc Quy Hải Linh Tôn đưa Vạn Tượng Thiên Thư cho hắn thì cũng coi như có duyên, nhưng đưa thứ này cho hắn chẳng khác nào đang nguyền rủa Thiên Đế đi chết cả. Thiên Đế có thể nhịn được à?

Hay là nói, Thiên Đế cũng sẽ chết?

Lý Thanh Sơn định tìm câu trả lời, cũng như tìm trong ký ức của Thiên Thư lão nhân trong mai rùa, nhưng lại phát hiện tất cả những chuyện liên quan tới Thiên Đế đều bị giấu đi.

"Đã là Thiên Đế, sao có thể nhỏ nhen như vậy được?"

Thiên Thư lão nhân bật cười, nhưng lại liếc mắt nhìn lên trời, phát hiện bầu trời vẫn yên bình như cũ, màu trời có hơi sẫm lại. Bấy giờ mới yên tâm, chắc chắn với phán đoán của mình hơn.

Lý Thanh Sơn bĩu môi:

"Lão ca coi trọng ta như vậy khiến ta thụ sủng nhược kinh."

Thiên Thư lão nhân mỉm cười, nói:

"Không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn."

Lý Thanh Sơn tức bật cười:

"Vậy xin mượn lời chúc của lão ca. Có một số việc, dù chỉ có một phần mười nghìn phần thắng cũng đáng để đánh cược thử!"

Thiên Thư lão nhân ngạc nhiên, hơi thổn thức. Định khuyên Lý Thanh Sơn nhận chiêu an, nhưng lời lên tới cửa miệng lại biến thành tiếng thở dài.

Lý Thanh Sơn lắc mai rùa:

"Nhưng hình như ngươi đưa quá muộn rồi thì phải?"

Hắn đã sẵn sàng tới Lăng Tiêu Bảo Điện trắng trợn châm biếm một trận. Bởi vì từ đầu hắn đã cảm thấy hóa thân của mình không thể yên bình quay về Ma Vực được.

Thiên Thư lão nhân nói:

"Không muộn không muộn, ngươi có thể thử một lần xem."

Lý Thanh Sơn nhận được lời nhắc, thử nhắm mặt cảm nhận vì sao xa xôi được đặt tên là Ma Vực. Một lát sau hắn mở mắt, vung tay lên, một ma quật sâu thăm thẳm đột nhiên xuất hiện.