Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3252. Hình Ảnh Ở Kiếp Trước

Chương trước

Lý Thanh Sơn cau mày siết chặt nắm đấm, từ khi bước lên con đường tới Cửu Thiên, tới Nguyên sơ Thế giới này, nhìn thấy nhật nguyệt huy hoàng, thế giới vĩ đại đã kích thích cõi lòng hắn. Nhưng chỉ có duy nhất một trải nghiệm vẫn không thay đổi, giống như một sợi dây chất chứa toàn bộ ưu tư bên trong, đó là "chân thật".

Đứng ở Cửu Trùng Thiên quay đầu lại nhìn, Ngọa Ngưu thôn tựa như một giấc mộng đẹp, cương thi đạo nhân, Mặc Hải Long Vương chỉ là quái vật trong giấc mơ, tỉnh lại rồi không còn thấy sợ hãi nữa.

Nhưng bây giờ, cảm giác chân thực đó đang sụp đổ, giống như bị người khác đá về lại giấc mộng.

Bởi vì hồi nãy trong giấc mộng về cái chết giữa mây khói ngập tràn, hắn cảm nhận được sự chân thực không hề kém cạnh Nguyên sơ Thế giới.

Xe hơi, xa lộ, biển quảng cáo, thang máy... Mặc kệ những thứ đó nhàm chán tầm thường bao nhiêu cũng cực kỳ chân thực. Với một người chuyển kiếp như hắn, chúng còn chân thực hơn cả Nguyên sơ Thế giới. Bởi vì nói sao nó cũng là quê hương thực sự của hắn, hắn không phải Lý Thanh Sơn, cũng chẳng phải Lý Nhị, thậm chí, hắn còn chẳng phải họ Lý...

Tất cả mọi việc có lẽ đều do thần thông của vị Khu Thần Đại Thánh kia, kéo hắn vào trong ảo cảnh chỉ để truyền đạt tin tức nào đó, có điều lại không được thành công cho lắm.

Năm xưa ở Nam Hải Cửu Châu thế giới, hắn vô tình bị Huyễn Hải Thận Vương kéo vào trong ảo cảnh, thấy được rất nhiều hình ảnh ở kiếp trước.

Nhưng Lý Thanh Sơn không khỏi nghi ngờ, bởi vì ngay cả Đại Thánh cũng không có năng lực này được!

Dù sao bây giờ hắn đã không còn là Lý Thanh Sơn của năm đó, mà là người đứng đầu Ma Vực Luyện Thần Phản Hư, tu vi thực tế cao hơn Chân Tiên, còn có huyết mạch Thần Ma, dùng Linh Quy hay Viên Ma cũng có thể nhìn rõ được hư ảo.

Kéo hắn vào ảo cảnh không khó, nhưng muốn khiến hắn sau khi thoát khỏi rồi vẫn không hề nhận ra hư ảo thì lại là chuyện gần như không thể.

Còn vị Lục ca kia hình như cũng bị vây hãm giống các Đại Thánh khác, bị bao vây trong kiếp trước của Lý Thanh Sơn.

Nếu không có ham mê kỳ quái gì, hiển nhiên sẽ chẳng tự dùng ảo cảnh do mình sáng tạo để giết chết mình.

Lý Thanh Sơn từng gặp mấy vị Đại Thánh, Di Sơn Đại Thánh bị mắc kẹt ở Quy Khư do Nguyên Thủy Linh Quy biến thành, Thông Phong Đại Thánh bị mắc kẹt trong Vô Gian Địa Ngục ở Địa Ngục Đạo. Dù bị người ta vây hãm cũng không thảm thiết tới mức vậy.

Lúc này, hắn lại nhớ về cảnh tượng rất nhiều năm trước, khi hắn còn khốn đốn thở dài trong huyễn hải:

Có lẽ "kiếp này" chỉ là một giấc mơ.

"Tiểu ca, đã tới Thiên Cung rồi."

Thiên Thư lão nhân đột nhiên nói.

Lý Thanh Sơn ngẩng đầu lên, chỉ thấy phía cuối bầu trời sao và biển mây xuất hiện một hoàng cung.

"Hồi nãy ngươi nhìn thấy gì?"

Thiên Thư lão nhân không nhịn được lại hỏi tiếp.

Phàm là những người ham tìm tòi đều có lòng tò mò rất mạnh. Thiên Thư lão nhân là người giỏi nhất trong đó, các biểu hiện của Lý Thanh Sơn khiến hắn ta rất khó lý giải.

Chỉ trong chốc lát mà trên khuôn mặt Lý Thanh Sơn hiện lên đủ lại biểu tình như khiếp sợ, do dự, nghi ngờ... Nếu Thiên Thư lão nhân không nhìn lầm thì còn có cả hoài niệm.

Nên biết ngay cả khi đối diện với uy Thiên Đế, ánh sáng nhật nguyệt cũng không thấy Lý Thanh Sơn giao động như vậy.

Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rất khó tưởng tượng mới khiến hắn có thái độ như thế.

Lý Thanh Sơn bật cười, vỗ vai Thiên Thư lão nhân:

"Xem ra Thiên Thư lão nhân cũng không tới mức cái gì cũng biết! Lão ca, trên đời này vẫn có những nơi mà ngươi chưa từng thấy đâu!"

Nếu tất cả chỉ là mơ, vậy chắc là nơi sâu nhất trong giấc mơ!

Thiên Thư lão nhân phồng má trợn mắt, nhưng cũng không thể làm gì Lý Thanh Sơn, đành cưỡi thất thải tường vân bay về phía Thiên Cung huy hàng cuối biển trời sao.

Đạo trường của Chân Võ Đại Đế được đặt tên là Vô Dục Thiên Cung, Đạo trường của Trường Sinh Đại Đế là Thần Thiên Thiên Cung, còn tòa Thiên Cung này chỉ là Thiên Cung mà thôi.

Trên cung điện, nơi ở Thiên Đế, nhàn nhã hưởng thụ việc được các Thiên Cung khác vây xung quanh bao bọc.

Vị trí của nó là trung tâm. Bốn toà Thiên Cung khác đã có vị trí thuộc về mình.

Thiên Đế ở đây thống trí vô lượng chúng sinh, Thần Phật trên trời, từ Thượng Cổ xa xưa cho tới tương lai xa vời đều như vậy.

Vào lúc này Lý Thanh Sơn bỏ đi hết ưu sầu trong lòng, quên luôn cả oán hận, thản nhiên dùng tư thế thưởng thức ngước nhìn toàn thành nằm trên đỉnh mây.

Nếu biển mây là quần sơn chập chùng thì thất thải tường vân chẳng khác nào một cục bông vải, người đứng phía trên cục bông nhỏ bé như kiến hôi.

Khi thất thải tường vân tới gần hơn, Thiên Cung trông càng thêm nguy nga, to lớn như một người khổng lồ nhìn từ bầu trời cao vời vợi xuống.

Thiên Thư lão nhân nói với Lý Thanh Sơn:

"Chắc ngươi chưa từng gặp cảnh tượng này bao giờ đúng không!"

"Ừm!"

Lý Thanh Sơn bình tĩnh đồng ý, cưỡi khẽ, trong đôi mắt lóe lên thần thái như một đứa trẻ.

Hắn giống một người leo núi, khoác áo tơi dầm mưa vượt mọi chông gai, trải qua không biết bao nhiêu gian nan hiểm trở, cuối cùng cũng thấy được đỉnh núi, sao lòng hắn lại không vui cho được?

Cho dù tương lai có khả năng mất mạng ở nơi này, nhưng hắn vẫn chưa từng thấy nuối tiếc.

Thiên Thư lão nhân đột nhiên nhớ cảnh "Mỉm cười cầm hoa" của Phật Tổ, nhưng cảnh này hơi khác, một bên là sự tỉnh ngộ của trí giả, một bên là kẻ gan dạ không sợ gì. Giống ở điểm ngây thơ trong sáng, không nhiễm bụi trần.

"Haiz..."

Thiên Thư lão nhân thở dài, nâng tay chỉ:

"Ngươi xem đó là gì?"

Toàn bộ tinh thần của Lý Thanh Sơn đều bị Thiên Cung hấp dẫn, hoàn toàn không nhận ra đại lục ngay dưới Thiên Cung cũng có một Thiên Cung khác.

Kích thước hoàn toàn giống nhau, ngay cả hình thức cũng to không kém, cũng tráng lệ nguy nga, vô cùng đẹp.

Nhưng Thiên Cung trên đại lục này lại rất tàn tạ, các tòa nhà nghiêng ngả, cầu dài gãy ngang, một vài cung điện bị san thành bình địa. Ẩn trong hào quang của cung điện, chìm trong bóng tối rộng lớn.

Nếu nói Thiên Cung trên biển mây giống một người khổng lồ tỏa sáng lấp lánh thì Thiên Cung dưới mặt đất hệt như thi thể của một người khổng lồ, trên người đầy rẫy những vết thương.

Lý Thanh Sơn quan sát chăm chú, phát hiện những "vết thương" này rất giống nhau: Nhìn giống như bị nước phá hủy, cũng giống như bị kim loại chặt đứt...

Nơi vốn là chính điện đột nhiên xuất hiện một ngọn núi nhỏ, ép phần lớn cung điện thành bụi phấn, trên núi xuất hiện rêu xanh và dây mây.

Phần lớn đình đài lầu các biến mất vô căn cứ, chỉ để lại những chiếc cầu dài ngắn khác nhau, đường cong vắt ngang trơn nhẵn.

Thứ giật mình nhất là những vết rách sâu hắm giăng khắp nơi dưới mặt đất.

Một vết rách lớn nhất to như lôi đình lan khắp vùng đất, xé rách tất cả con đường, gần như đâm xuyên qua ngực của người khổng lồ, xé Thiên Cung làm đôi.

Nếu phải giám định nguyên nhân cái chết, vậy có lẽ đó chính là vết thương trí mạng.

Còn sức mạnh ấy Lý Thanh Sơn quen không thể quen hơn được nữa.

"Ngưu ca!"

Cõi lòng Lý Thanh Sơn nặng nề như vừa bị ném một tảng đá lớn, mãnh liệt sôi trào. Đã nhiều năm cuối cùng cũng đuổi kịp bước chân của Ngưu ca, bóng lưng vĩ ngạn như hiện ra trước mắt.

Chương trước