Đại Thừa Kỳ Mới Có Hệ Thống Nghịch Tập (Dịch)

Chương 12. Ta chính là ca ca của Giang Nhân Hoàng (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giang Nhất Tinh thều thào đứt quãng, vì rụng mất nửa hàm răng nên nói chuyện cứ lọt gió phì phò.

"Thế à!"

"Ca ca của Giang Nhân Hoàng!"

"Oai phong lẫm liệt quá nhỉ!"

"Nhân Hoàng còn không oai bằng ngươi đâu!"

"Còn tự lập bài vị cho bản thân nữa!"

"Biết cái mạng chó của mình đáng chết lắm rồi chứ gì!"

"Hay là giả vờ chết để lừa thiên hạ!"

Sự phẫn nộ trong lòng Giang Ly sục sôi đến tột đỉnh. Giang Nhất Tinh mượn danh hào của hắn để làm trò ma đạo, hại chết vô số đứa trẻ vô tội. Điều này khiến hắn cảm thấy bản thân cũng phải chịu một phần trách nhiệm cho cái chết của các sinh mệnh nhỏ bé kia. Hắn cứ gầm lên một câu lại giáng xuống một đấm. Đấm mãi cho đến khi Giang Nhất Tinh thất khiếu chảy máu, thần trí mơ hồ mới chịu dừng tay.

Giang Ly nhặt tấm bài vị khắc tên Giang Nhất Tinh lên, hừ lạnh một tiếng.

"Dùng tín ngưỡng chi lực khi tế tổ để gọt rửa oán khí của bọn trẻ tích tụ trong cơ thể... Khôn vặt đấy."

Giang Ly nắm lấy cổ chân Giang Nhất Tinh, lôi xềnh xệch ra ngoài. Lúc qua cửa, cái đầu của Giang Nhất Tinh đập mạnh vào khung cửa cái rầm. Người của Giang gia nghe thấy động tĩnh trong từ đường từ sớm, vừa thấy Giang Ly xuất hiện, bọn chúng thi nhau tung sát chiêu định kết liễu tặc tử.

Ngoại trừ một số ít người, phần lớn đều tưởng Giang Nhất Tinh đã chết từ đời thuở nào, cho nên lúc ra tay hoàn toàn không nể nang né tránh lão. Dăm ba đạo pháp thuật nã thẳng lên người lão. Có điều, so với nắm đấm thép của Giang Ly, chút gãi ngứa này chẳng đáng là bao, Giang Nhất Tinh vẫn chưa chết được.

Chỉ với một tay trống, Giang Ly ung dung cản sạch bách mọi đòn đánh, dễ dàng đánh gục những kẻ dám lao vào.

"Tiền bối, ngài thế này là..." Viên Ngũ Hành bám đuôi phía sau, sợ đến mức tim đập chân run trước chuỗi hành động ngang tàng của Giang Ly. Trực tiếp lật tung cả Giang gia, bắt sống đầu sỏ gây án, đây là chuyện nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ tới.

"Đương nhiên là xé to chuyện này ra rồi." Giang Ly thản nhiên đáp như lẽ đương nhiên.

"Xé... xé to chuyện?" Viên Ngũ Hành mù tịt, không hiểu Đạo Tông hành tẩu này rốt cuộc muốn làm gì.

"Nếu không làm ầm lên, thì sao lôi được lũ sâu mọt dám bao che cho Giang gia ra ánh sáng? Để ta xem rốt cuộc là một gã thành chủ, hay một tên tri phủ, hay là tầng lớp phía trên nữa... Ta thực sự rất muốn xem, lần này có thể câu được con cá to đến mức nào." Môi Giang Ly nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo vô cảm.

Chu Hoàng không biết chuyện thì coi như bỏ qua, nhưng nếu y biết tỏng hành vi thú tính của Giang Nhất Tinh mà vẫn nhắm mắt làm ngơ, vậy thì đừng trách Giang Ly cạn tình bằng hữu...

Nghe tới đây, lồng ngực Viên Ngũ Hành như muốn nổ tung vì kích động. Muốn lật trời đây mà!

"Ngươi đi gọi toàn bộ cha mẹ của những đứa trẻ bị mất tích đến đây. Cứ bảo là đã tóm được hung thủ, hiện đang tiếp nhận thẩm phán tại phủ thành chủ."

"Rõ!"

...

Thành chủ Thanh Thành mang họ Tằng. Hắn luôn tự mãn rằng con đường làm quan của mình vô cùng hanh thông. Từ một tiểu lại hèn mọn, hắn liên tục được quý nhân để mắt, thăng quan tiến chức không ngừng. Hiện tại, hắnễm chệ trên chiếc ghế thành chủ Thanh Thành – vị trí mà biết bao đồng liêu vỡ đầu sứt trán cũng muốn trèo lên. Bám được vào sợi dây leo Giang gia này, dẫu chưa từng diện kiến Nhân Hoàng Điện hạ, nhưng có Giang gia chống lưng thì chẳng khác nào được Nhân Hoàng che chở.

Cứ nhìn mấy vị thành chủ Thanh Thành tiền nhiệm mà xem, ai nấy đều quyền cao chức trọng, người thăng chức cao nhất nay đã làm tới tri phủ, khiến hắn vô cùng thèm thuồng.

Tằng thành chủ vẫn như mọi khi, rục rịch chuẩn bị nghỉ ngơi sớm. Dù trời mới chạng vạng, giờ làm việc chưa kết thúc, nhưng với thân phận thành chủ, dẫu có về sớm nửa canh giờ cũng chẳng ai dám nói gì.

Đang lúc định chợp mắt, bỗng thuộc hạ hớt hải chạy vào bẩm báo, bên ngoài có người báo đại án, xin thành chủ đích thân định đoạt.

Tằng thành chủ sa sầm mặt mày. Phàm là đại án thì chắc chắn chẳng thể giải quyết trong một chốc một lát, giờ tan ca bị hoãn lại là cái chắc.

"Ra báo với kẻ bên ngoài, bảo ta có việc bận phải ra ngoài, bảo hắn ngày mai quay lại."

"Đại nhân, theo lời kẻ đó, hắn đã bắt được hung thủ trộm hài nhi, chính là lão thái gia Giang gia đã chết, Giang Nhất Tinh! Hơn nữa, Giang lão thái gia hiện đã bị hắn đánh cho thần trí mơ hồ. Bách tính nghe tin bèn ùn ùn kéo tới, bây giờ cổng phủ nhà ta đã bị vây kín như nêm cối rồi!"

"Đồ khốn khiếp! Chuyện tày đình như vậy sao không báo sớm!" Tằng thành chủ thất kinh biến sắc. Hắn vung chân đá văng tên thuộc hạ không biết nặng nhẹ, rồi lật đật xốc lại y phục, chạy ù ra ngồi nghiêm chỉnh giữa đại đường.

"Kẻ nào dám làm loạn bên ngoài, áp giải vào đây!" Tằng thành chủ uy phong lẫm liệt ngồi tít trên cao, vẻ mặt trang nghiêm, uy vũ.

Giang Ly chắp tay rảo bước đi vào đại đường, trên tay xách ngược Giang Nhất Tinh cứ như xách một con gà con. Đi bên cạnh là Viên Ngũ Hành đang kích động nhưng lại run rẩy nơm nớp. Theo sau bọn họ là hơn chục cặp cha mẹ đang sụt sùi khóc lóc, thi thoảng lại lao lên đấm đá chửi rủa Giang Nhất Tinh xối xả. Phía sau nữa là đám đông bách tính đang hóng hớt náo nhiệt.

Theo luật pháp Đại Chu triều minh văn quy định, quan viên địa phương phân xử án kiện phải làm công khai.

Lúc này đây, Tằng thành chủ hận cái luật pháp này đến thấu xương. Giữa thanh thiên bạch nhật, trước bàn dân thiên hạ, hắn khó lòng mà bao che cho Giang gia được.