Đại Trù Tiểu Tế

Chương 2. Làm thế nào để hủy hoại một người phụ nữ! 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhất cử nhất động của cô đều được công chúng quan tâm, quần áo cô mặc qua đều sẽ trở thành mặt hàng bán chạy trong giới phụ nữ Quỳnh Kim.

Cưới được người phụ nữ như vậy, là vinh hạnh mà tất cả đàn ông đều mơ ước.

Huống chi cô không chỉ đẹp, mà gia cảnh còn sung túc.

Mẹ cô là Đào Nam Phương, nữ doanh nhân ngành ăn uống lừng lẫy Quỳnh Kim, chuỗi nhà hàng món Hoài Nam dưới danh nghĩa bà không chỉ trải khắp trong tỉnh, mà còn có nhiều chi nhánh ở nước ngoài.

Vốn tưởng cưới được "bạch phú mỹ" là hạnh phúc, không ngờ lại là khởi đầu của rắc rối.

Kiều Trí cưới Đào Như Tuyết, hai người không chỉ ngủ riêng phòng, mà thái độ của Đào Như Tuyết đối với y ngày càng tệ. Kiều Trí mấy lần muốn chủ động tiếp cận Đào Như Tuyết đều bị cô từ chối thẳng thừng, còn có mấy lần động thủ, thậm chí cào rách cả mặt Kiều Trí.

Vốn tưởng Đào Như Tuyết cảm thấy y xa lạ, đợi tiếp xúc một thời gian sẽ phá băng.

Sau này Kiều Trí mới biết, con mụ thối tha này bên ngoài đã sớm có tình nhân.

Hai người kẻ trước người sau ngồi vào taxi, tài xế thỉnh thoảng nhìn hai người ghế sau qua gương chiếu hậu.

Ông ta phát hiện mối quan hệ của đôi nam nữ bước ra từ khách sạn này rất quỷ dị.

Người phụ nữ rất xinh đẹp, giống như minh tinh, nhưng lại chỉ mặc đồ ngủ.

Người đàn ông ướt sũng, như gà trống vừa vớt từ dưới nước lên, nhưng đôi mắt lại sáng quắc.

Cuộc đối thoại tiếp theo khiến tam quan của tài xế sụp đổ.

"Kiều Trí, anh bắt gian thành công rồi, tại sao còn có thể nhịn được... Quả nhiên, anh chính là một con rùa rụt đầu."

Sắc mặt Kiều Trí xanh mét, *mẹ kiếp ai muốn đi bắt gian, chẳng phải là lo lắng cô xảy ra chuyện sao?*

Nếu biết cô thực sự ở cùng con chó hoang kia, y tuyệt đối sẽ không đi một mình, chắc chắn phải mang theo cả mẹ cô, chị cô, bố cô, ông bà ngoại cô, thậm chí còn phải livestream, để người toàn cầu đều nhìn thấy cái vẻ kiêu ngạo, lẳng lơ vừa rồi của cô!

"Không sai, tôi chính là đại đệ tử Nhẫn Tông độc nhất vô nhị trên thế giới đấy! Tôi tham lam gia sản nhà họ Đào các người, cái tôi muốn không phải là một nửa tài sản đáng thương sau khi ly hôn, mà là muốn thu cả tập đoàn Hoài Hương vào danh nghĩa. Chút trắc trở, chút mánh khóe nhỏ này của cô căn bản không lay chuyển được tôi, không ngăn cản được tôi, cho nên muốn đá tôi để kết duyên Tần Tấn với tình lang của cô à, nằm mơ đi!"

Kiều Trí cố ý chọc tức Đào Như Tuyết, nghĩ thầm: *Cô không phải nói tôi nhắm vào gia thế của cô sao, được, tôi sẽ chuyên lấy cái này ra chọc tức cô.*

"Anh đừng nằm mơ nữa, mẹ tôi không ngốc thế đâu!"

"Phải không? Mẹ cô hình như thích gã thô kệch cầm dao làm bếp như tôi hơn, chứ không thích tên bại hoại trí thức cầm dao phẫu thuật kia đâu."

"Ha ha, mẹ tôi thích anh, sao anh không cưới bà ấy luôn đi?"

"Ừm, nếu bà ấy đồng ý, đương nhiên tôi sẵn lòng cưới, trong mắt tôi chỉ còn lại tiền, ai cho tôi tiền thì tôi cưới người đó!"

"Anh, anh, anh... cái đồ cặn bã này!"

"Thế vẫn tốt hơn cô, cái đồ lẳng lơ, tính tình lăng loàn, chó cái, xe buýt công cộng, Phan Kim Liên."

Tài xế nghe mà trợn mắt há hốc mồm!

Hai người có vẻ là vợ chồng, tuy nói vợ chồng cãi nhau là chuyện thường, nhưng cãi nhau kiểu này thì chưa từng nghe thấy.

Hơn nữa, lượng thông tin quá lớn, quả thực khó tin.

Kiều Trí văng tục, đó là do bị kích động mạnh.

Đổi lại là người bình thường, gặp cảnh vợ cùng gã đàn ông khác hợp mưu, cố ý dùng chuyện hồng hạnh vượt tường để chọc tức mình, thì thần trí cũng phải hỗn loạn, e là tâm tư cầm dao giết người cũng có, còn về chuyện mồm mép cay nghiệt, độc địa một chút, thì đó đã được coi là đủ kiềm chế rồi.

Con người ta lúc đang thịnh nộ, mất lý trí, chửi bậy thì ai còn quan tâm đến giá trị quan, thế giới quan đúng đắn gì nữa!

Đương nhiên là, chửi thế nào cho sướng mồm thì chửi!

Gầm thét xong, là sự yên tĩnh chết chóc.

Ngoài cửa xe, tiếng sấm nổ như phá núi, tia chớp như lưỡi rắn liên tục lóe lên.

Về đến khu chung cư đang ở, Đào Như Tuyết mãi không xuống xe, Kiều Trí tưởng cô lại giở chứng, qua xem thử, có lẽ là do trước đó uống rượu, bây giờ men say bốc lên, cô vậy mà trực tiếp ngủ mê man.

Hết cách, chỉ đành bế ngang cô ra ngoài.

Khó khăn lắm mới vào thang máy, ấn mở khóa vân tay, "Rầm" một cước đạp tung cánh cửa đang khép hờ, rồi cố ý ném mạnh Đào Như Tuyết đang mềm nhũn vô tội lên chiếc giường êm ái.

Người phụ nữ vừa nãy còn nanh nọc, giờ biến thành một vũng nước, không có chút phản ứng nào.

Kiều Trí cũng mệt đến thở hồng hộc, nằm trên giường nghỉ ngơi, cảm thán vừa rồi rốt cuộc đã trải qua cái chuyện quái quỷ gì vậy!

Đào Như Tuyết trở mình, cánh tay đặt lên ngực Kiều Trí, hơi thở như hoa lan, khẽ lẩm bẩm: "Nóng quá, khát quá."

Kiều Trí gạt tay Đào Như Tuyết ra, móc điện thoại, quay video, cười lạnh: "Giữ thêm cái thóp, quay lại cái bộ dạng xấu xí của cô, xem lúc cô tỉnh táo lại sẽ đối mặt thế nào."

Nghĩ kỹ lại, Kiều Trí xóa đoạn video đó đi, cô và y là vợ chồng trên danh nghĩa, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nếu video bị lộ, bị quá nhiều người biết, chỉ khiến người ta cười nhạo y vô dụng bất tài mà thôi.

Chỉ trong chốc lát thất thần, không ngờ Đào Như Tuyết trên giường vặn vẹo cơ thể, vốn dĩ chỉ mặc một chiếc váy ngủ, vậy mà lại kéo tuột sang hai bên.

Hô hấp Kiều Trí trở nên nặng nề, trong lòng lập tức nhảy ra một con quỷ.

Nó dùng những lời lẽ độc ác kích thích y: *Mày có phải đàn ông không, nếu là đàn ông thì bây giờ, ngay lập tức, chinh phục cô ta đi?*

Nhưng mà, bây giờ đụng vào Đào Như Tuyết, thì coi như là thừa nước đục thả câu, không phải hành vi của người quân tử!

Còn xen lẫn những ý nghĩ kỳ quái vụt qua: *Lúc đến khách sạn, Đào Như Tuyết và Hàn Bân đã ở đó một lúc, nếu hai người họ đã xảy ra chuyện gì, bây giờ mình lại tiếp quản, Đào Như Tuyết cuối cùng có thai, thì đứa bé này rốt cuộc tính là của ai?*

Mẹ kiếp, cái này là cái gì với cái gì đây?

Kiều Trí vào bếp tự uống một cốc nước lạnh lớn, sau đó rót một cốc bón cho Đào Như Tuyết uống vài ngụm.

Sắc mặt người phụ nữ trong lòng không bình thường, trắng bệch lại lộ ra vẻ ửng hồng yêu dị, toàn thân nóng hầm hập, mềm nhũn không xương.

Kiều Trí thở hổn hển như trâu, cảm xúc bi phẫn tích tụ mấy tháng nay tựa như nước sông vỡ đê, mà Đào Như Tuyết cũng cực kỳ phối hợp với y.

Ngoài cửa kính, sấm chớp ầm ầm, giúp che giấu sự hỗn loạn trong căn phòng và trong lòng.

Không đúng!

Y nhanh chóng phát hiện ra vấn đề.

Đào Như Tuyết không chỉ đơn giản là uống rượu, cô có thể còn uống phải loại thuốc đặc biệt nào đó, chẳng lẽ tên Hàn Bân chó má kia đã cho cô uống thứ gì?

...

Mưa lớn vẫn tiếp tục, Kiều Trí từ trong cảm xúc trả thù, từ từ bình tĩnh lại.

Trống rỗng, hối hận, còn có chút thương cảm...

Cuối cùng, Kiều Trí đưa ra một quyết định kỳ lạ, bế ngang cô lên...