Đại Trù Tiểu Tế

Chương 22. Quả nhiên là mắt chó nhìn người thấp! 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Là một nữ streamer đang trong giai đoạn sự nghiệp đi lên, Đào Như Tuyết bắt buộc phải có đủ các loại mỹ phẩm, đặc biệt là son môi thì không thể thiếu.

Hôm qua Đào Như Tuyết buộc phải đến trung tâm thương mại để bổ sung hàng loạt, nhằm bù đắp cho tổn thất to lớn mà hành vi tồi tệ của Kiều Trí gây ra.

Trang điểm xong, mở điện thoại, tìm kiếm từ khóa "Tập đoàn Hoài Hương", Đào Như Tuyết nhìn thấy mấy tiêu đề tin tức, phong cách hoàn toàn thay đổi, theo bản năng cô dụi dụi mắt, thầm nghĩ có phải mình nhìn nhầm rồi không?

《Từ Hạc Tường đích thân thừa nhận phát bệnh động kinh là do tham ăn - Chỉ vì thịt dê của nhà hàng Hoài Hương là trân phẩm nhân gian》!

"Ngày hôm kia, nhà phê bình ẩm thực nổi tiếng Từ Hạc Tường đã bất ngờ ngất xỉu tại nhà hàng Hoài Hương, sau khi được Bệnh viện Nhân dân tỉnh cấp cứu, ông đã qua cơn nguy kịch. Về nguyên nhân Từ Hạc Tường ngất xỉu, trên mạng có đủ loại bình luận trái chiều, khiến cho giá cổ phiếu của Tập đoàn Hoài Hương giảm mạnh đến mức ngừng giao dịch. Mười giờ sáng nay, Từ Hạc Tường tham gia họp báo, giải thích rõ tình trạng bệnh tình của mình, cũng như nguyên nhân gây bệnh.

Từ Hạc Tường vốn dĩ mắc bệnh động kinh, do đó cần kiêng ăn thịt dê, nhưng món canh thịt dê Mã Đầu của nhà hàng Hoài Hương hương vị quá tươi ngon, khiến ông quên mất lời dặn của bác sĩ, vì ăn quá nhiều một lúc, nên mới đột ngột ngất xỉu ngã xuống đất.

Chuyên gia y tế nhắc nhở: Những người mắc bệnh mãn tính, khi lựa chọn thực phẩm, bắt buộc phải tuân theo chỉ định của bác sĩ..."

"Phán đoán của Kiều Trí vậy mà lại đúng?"

Đào Như Tuyết kinh ngạc không thôi, khi Kiều Trí nói Từ Hạc Tường là do tham ăn mà ăn vạ, tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy y nói hươu nói vượn, sự thật chứng minh, y nói trúng tim đen, trực tiếp chỉ rõ nguyên nhân.

Tuy không biết Kiều Trí ở trong đó còn có tác dụng gì khác không, nhưng Đào Như Tuyết đột nhiên nhận ra Kiều Trí hình như cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Đào Như Tuyết khẽ lắc đầu: "Có lẽ là chó ngáp phải ruồi thôi."

Màn hình điện thoại nhấp nháy, Đào Như Tuyết nhìn rõ là cuộc gọi của Hàn Bân, hơi do dự, nhưng vẫn chọn nghe máy.

"Như Tuyết, nói cho em một tin tốt. Vấn đề của nhà hàng Hoài Hương đã được giải quyết dễ dàng, Từ Hạc Tường hôm nay tổ chức họp báo, làm rõ mọi chuyện, đồng thời còn quảng cáo miễn phí cho nhà hàng Hoài Hương nữa." Hàn Bân thoải mái cười nói: "Để ăn mừng tin tốt này, tối nay anh mời em đi ăn cơm, thế nào?"

Đào Như Tuyết lắc đầu cười khổ nói: "Không cần đâu, không có gì bất ngờ thì em phải tăng ca."

Hàn Bân bám riết không tha: "Vậy thì mời em ăn khuya, anh biết ở khu phía Nam có một quán hải sản mới mở, hàu, bào ngư, sò điệp cực kỳ tươi, nhà họ còn có cá hồi Alaska vận chuyển bằng đường hàng không về, anh biết em thích món này nhất mà."

Đào Như Tuyết cau mày nói: "Xin lỗi, em thực sự không rảnh."

Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, sắc mặt Hàn Bân trở nên âm trầm, tuy Đào Như Tuyết bây giờ chịu nghe điện thoại của gã, nhưng sự giao tiếp giữa hai người, đã hoàn toàn khác trước.

Hàn Bân biết giữa hai người đã có khoảng cách, cô đã là vợ người ta, nhưng chính vì như vậy, vị trí của Đào Như Tuyết trong lòng gã lại càng nặng hơn.

Khi Đào Như Tuyết nhờ Hàn Bân phối hợp diễn vở kịch kia, từng tiết lộ cách nhìn của cô về Kiều Trí, Đào Như Tuyết không hề yêu người đàn ông đó, kết hôn chỉ là để thỏa mãn nguyện vọng của mẹ.

Do đó Hàn Bân hiện tại nỗ lực theo đuổi Đào Như Tuyết, vẫn có hy vọng rất lớn.

Đào Như Tuyết càng từ chối gã, lòng hiếu thắng trong gã càng mãnh liệt.

Trong mắt Hàn Bân, Kiều Trí không có cửa so sánh với gã, luận học lực Hàn Bân là tiến sĩ, Kiều Trí chỉ là cử nhân, luận công việc Hàn Bân là chủ nhiệm khoa ngoại của bệnh viện hạng A, Kiều Trí là phụ bếp học việc ở nhà hàng.

Kiều Trí lấy cái gì so với gã?

Hàn Bân cúp điện thoại, đút tay vào túi áo blouse trắng, đi về phía văn phòng, đối diện nhìn thấy sư huynh Chúc Văn Quân, chủ động chào hỏi: "Sư huynh! Chúc mừng anh nhé, Từ Hạc Tường hồi phục rất nhanh."

Chúc Văn Quân nhướng mày nhìn Hàn Bân một cái, không vui nói: "Cậu là cố ý xem tôi làm trò cười đúng không?"

Hàn Bân như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, "Lời này là ý gì?"

Chúc Văn Quân hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Bân: "Từ Hạc Tường đã chuyển sang Phân viện Đông y, Viện trưởng Trần sẽ đích thân tiến hành điều trị phục hồi bệnh động kinh cho ông ấy. Bây giờ mọi người đều cho rằng, nội khoa Đông y tốt hơn nội khoa Tây y."

Hàn Bân cuối cùng cũng biết tại sao Chúc Văn Quân lại tức giận như vậy, đối với bác sĩ mà nói, bệnh nhân vì không tin tưởng y thuật của anh, chuyển sang chỗ người khác, đây là sự sỉ nhục lớn nhất.

"Viện trưởng Trần cũng quá đáng thật, hoàn toàn là cậy già lên mặt." Hàn Bân giả vờ bất bình thay.

"Là Từ Hạc Tường chủ động yêu cầu, cũng không thể trách Viện trưởng Trần. Ngoài ra, chồng của bạn cậu có một phương án trị tận gốc bệnh động kinh, chính là áp dụng phương pháp thực liệu để từ từ điều trị. Từ Hạc Tường có xu hướng chấp nhận phương án điều trị này, thực liệu có liên quan đến Đông y, tôi không giỏi, cho nên mới giao bệnh nhân cho Viện trưởng Trần phụ trách." Chúc Văn Quân tiếc nuối và thất vọng nói.

"Chồng của bạn em? Người anh nói không phải là Kiều Trí đấy chứ?" Hàn Bân khó tin hỏi.

"Đúng. Tên là Kiều... Trí. Cậu ta rốt cuộc có lai lịch gì, Viện trưởng Trần còn định nhận cậu ta làm đệ tử quan môn nữa đấy, nhưng hình như bị từ chối rồi." Chúc Văn Quân cảm thán: "Thằng nhãi này cũng vô tâm vô phế thật, Viện trưởng Trần là đại thụ tiếng tăm lừng lẫy trong giới Đông y Hoài Nam, bái nhập môn hạ của ông ấy, là chuyện bao nhiêu người cầu còn không được?"

Hàn Bân trợn mắt há hốc mồm, như bị sét đánh, Kiều Trí là đi cái vận chó má gì vậy?

Vô duyên vô cớ trở thành con rể nhà họ Đào thì thôi đi, còn được Viện trưởng Trần công nhận, chủ động thu nhận làm đệ tử đóng cửa!

Tuy mình là bác sĩ Tây y, nhưng nếu Viện trưởng Trần chủ động thu nhận mình làm đệ tử đóng cửa, gã tuyệt đối sẽ không do dự mà đồng ý.

Viện trưởng Trần tuyệt đối là nhân vật cấp "đùi to" đấy!

Nhưng Kiều Trí vậy mà lại không thèm, tên này là ngu hay ngốc vậy?

Ngọn lửa ghen tị không ngừng bùng lên trong lồng ngực Hàn Bân, gã sắp nổ tung rồi.