Đại Trù Tiểu Tế

Chương 24. Đàn ông có tiền thì lưng mới thẳng! 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kiều Trí tìm một quán cà phê, ngồi đờ đẫn cả buổi chiều, suy nghĩ nên bắt đầu bước đầu tiên khởi nghiệp như thế nào.

Kế hoạch khởi nghiệp của y chắc chắn phải xoay quanh ngành ăn uống.

Trước tiên bản thân y rất giỏi trong lĩnh vực ẩm thực, từ nhỏ dưới sự hun đúc của bố, y đã thích làm đủ các món ngon, đại học học chuyên ngành quản lý khách sạn, cũng có liên hệ trực tiếp với ăn uống.

Quan trọng nhất là, nhà đầu tư Đào Nam Phương đặc biệt hiểu biết về ngành ăn uống.

Đào Nam Phương bao năm nay đầu tư vào rất nhiều dự án, đều xoay quanh ăn uống, những dự án khác ví dụ như bất động sản kiếm ra tiền, sản xuất điện thoại, thương mại điện tử... tuy có cơ hội tiếp xúc, nhưng đều bị bà loại bỏ.

Tuy nhiên, hiện nay các dự án ăn uống nhiều như vậy, đại đa số đều bị sóng sau đè sóng trước chết trên bờ cát, số có thể tồn tại đếm trên đầu ngón tay.

Mặc dù một triệu tệ quỹ khởi nghiệp này không phải móc từ túi tiền của mình ra, nhưng Kiều Trí bắt buộc phải chịu trách nhiệm với nó, bởi vì y cảm thấy đây cũng là sự thử thách của Đào Nam Phương đối với mình.

Nếu mình khởi nghiệp thất bại, đừng nói đến chuyện thừa kế gia sản ngành ăn uống của nhà họ Đào, e là bà ấy sẽ bảo Đào Như Tuyết trực tiếp ly hôn với mình.

Kiều Trí cũng không phải sợ ly hôn, mà là lo bố sẽ thất vọng...

Nhóm khách hàng tiêu dùng của dự án ăn uống, trước tiên phải nhắm vào giới trẻ, bởi vì giới trẻ khá năng động, một khi nắm bắt được sở thích của họ, thường có thể nhanh chóng đạt được hiệu quả, hiện nay trên thị trường rất nhiều quán ăn nổi tiếng trên mạng chính là xuất hiện như vậy.

Kiều Trí gọi một ly cà phê mười tệ được châm thêm miễn phí không giới hạn, ngồi lì ở quán cà phê nửa ngày, mãi đến khoảng bốn giờ chiều mới rời đi.

Nam nhân viên thở phào nhẹ nhõm, phàn nàn nhỏ với nữ nhân viên: "Thật sự sợ anh ta tiếp tục ngồi nữa, nếu không lợi nhuận hôm nay bị anh ta uống thêm không giới hạn làm lỗ vốn mất."

Nữ nhân viên cười cảm thán: "Trông cao ráo sáng sủa, mày thanh mục tú, không ngờ lại keo kiệt thế."

Kiều Trí không nghe thấy cuộc bàn tán của hai nhân viên, thực ra nghe thấy cũng chẳng sao, y không quá để tâm đến ánh mắt của người khác.

Nếu để bản thân sống trong thế giới của người khác, bạn vĩnh viễn chỉ là vai phụ.

Bạn không thể thay đổi cách nhìn của người khác về mình, nhưng thực lực lớn mạnh, thông qua nỗ lực thay đổi vận mệnh, có thể làm bản thân vui vẻ.

Mở bản đồ điều hướng quay về chỗ ở, đi được nửa tiếng, điện thoại vang lên, cô em vợ gọi tới, giọng điệu nói chuyện y hệt chị gái cô ta, luôn mang theo ngữ khí chất vấn.

"Anh đang ở đâu đấy!"

"Ở đường Trung Sơn, đối diện là tòa nhà Lam Thiên." Kiều Trí quan sát trái phải, ánh mắt dừng lại ở tòa nhà kiến trúc mang tính biểu tượng hùng vĩ bên tay phải nói.

"Anh đứng đó đợi tôi, mười phút nữa tôi đến tìm anh." Đào Như Sương ra lệnh.

Kiều Trí đứng bên bồn hoa đợi mười phút, chiếc xe sedan quen thuộc bật đèn báo nguy hiểm tấp vào lề, cửa kính xe hạ xuống, Đào Như Sương tháo chiếc kính râm gọng lớn (kính mắt ếch) nạm kim cương đỏ xuống, hất hàm nói: "Lên xe."

Kiều Trí định mở cửa ghế phụ, Đào Như Sương nóng nảy ngăn lại: "Ghế phụ không đến lượt anh, ngồi ra ghế sau cho tôi."

Kiều Trí bất lực cười khổ, ngoan ngoãn ngồi vào trong xe, mùi nước hoa so với phong cách của chị cô, hoàn toàn khác biệt.

Đào Như Tuyết thích hương hoa hỗn hợp, nên nước hoa trên xe pha trộn giữa hoa cam, hoa nhài, hoa huệ trắng... với mùi gỗ đen đầy cá tính như cỏ hương bài, hoắc hương... tôn lên vẻ dịu dàng mà sang trọng.

Còn Đào Như Sương thích hương trái cây, sử dụng Chanel Gabrielle, trẻ trung và dũng cảm, giống như mang trong mình một trái tim thiếu nữ hừng hực khí thế.

"Tìm tôi có việc gì?" Kiều Trí cau mày hỏi.

"Còn không phải vì chuyện tối qua sao?" Đào Như Sương thở dài nói: "Cô gái anh nhặt về khách sạn đó, bị ngộ độc rượu được bạn cùng phòng đưa vào bệnh viện rồi."

"Tại sao lại tìm cô, tại sao cô lại tìm tôi?" Kiều Trí khó hiểu hỏi.

"Tối qua tôi để lại phương thức liên lạc của tôi cho họ, chuyện này là do anh gây ra, đương nhiên anh phải chịu trách nhiệm giải quyết hậu quả." Logic của Đào Như Sương có vẻ đúng mà lại sai, nhìn qua thì có vẻ cũng có lý.

Kiều Trí bất lực cười khổ, thầm thở dài: "Được thôi, tôi tự đi là được rồi, cô đi theo tôi làm gì?"

"Tôi phải giám sát anh." Đào Như Sương trầm giọng nói.

"Tôi có chỗ nào cần cô giám sát chứ?"

Kiều Trí dở khóc dở cười.

"Anh gan to tày trời, tôi sợ anh với mấy người phụ nữ không đàng hoàng gây ra trò cười gì đó. Nhà họ Đào chúng tôi ở Quỳnh Kim cũng được coi là có máu mặt, không thể vì anh mà phá hỏng hình tượng."

Logic của Đào Như Sương luôn có thể mang lại cho người ta những bất ngờ vô tận.

"Tôi đã nói rồi, chỉ là thấy việc nghĩa hăng hái làm thôi." Kiều Trí đỏ mặt biện giải.

"Tôi quá hiểu đàn ông rồi, miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo. Thấy việc nghĩa hăng hái làm, có phải còn hy vọng cô ta lấy thân báo đáp không hả?" Đào Như Sương cười lạnh: "Tôi phải nhắc nhở anh, đồng chí Kiều Trí anh là đàn ông đã có vợ, tuyệt đối đừng có nghĩ đến chuyện cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài phấp phới."

"Cô cẩn thận tôi tát cho đấy, vô cớ sỉ nhục nhân cách của tôi."

Kiều Trí bị chọc cho tức điên.

"Kìa, chột dạ rồi."

Đào Như Sương lúc này mới đắc ý cười một cái, không tiếp tục dây dưa chủ đề này nữa.

Kiều Trí hôm qua nhặt được nữ say rượu ở trên đường, chắc chắn không phải người tốt gì.

Tuy nói Kiều Trí và Đào Như Tuyết là kết hôn bí mật, tạm thời người biết không nhiều, nhưng giấy không gói được lửa, quan hệ hai người sớm muộn gì cũng phải công khai thiên hạ.

Nếu Kiều Trí và cô ta dính líu quan hệ gì, sau này bị truyền thông phát hiện, tuyên truyền rầm rộ lên, sẽ tạo ra hậu quả không tốt.

Đào Như Sương cảm thấy mình đang phòng ngừa rắc rối từ khi chưa xảy ra!

"Thôi được, cô muốn giám sát tôi như vậy, thì giám sát đi."

Kiều Trí nói chuyện với cô em vợ, vẫn chú ý chừng mực, dù sao cũng không thể giống như nói chuyện với vợ, không kiêng nể gì cả, hoàn toàn xé rách mặt mũi.