Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chuyện này mẹ nó mà nhịn được sao?!

"Bạch Lê Mộng! Tối qua cậu sang phòng tôi ngủ làm cái quái gì?!" Lâm Mặc hết nhịn nổi, xông đến cửa phòng tắm vạch tội.

"Vậy sao cậu dám ngủ trên giường của bản cung!" Bạch Lê Mộng bên trong không mảy may hối lỗi.

"Tôi không ngủ giường cậu, chẳng lẽ ngủ chung với cậu à?!"

"..."

"Cậu có thể gọi tôi dậy mà."

"Thế câu hỏi đặt ra là, dựa vào đâu mà cậu vô cớ chạy sang ngủ trên giường tôi?"

"Sưởi ấm giường cho cậu mà cậu còn không vui à?"

Bạch Lê Mộng hừ lạnh trong phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách.

"À đúng rồi, lát nữa tôi phải kiểm tra giường của mình đấy, đừng để tôi phát hiện ra mùi gì kỳ lạ!"

Thực ra tối qua cô định chui vào chăn đợi hắn về rồi hù một vố, tiện thể tung chút phúc lợi. Để hắn mang theo hơi ấm và nhịp tim đập rộn rã của cô đi vào giấc ngủ...

Bàn về cách huấn luyện trúc mã trai tân.

Ai ngờ hôm qua hắn về trễ quá, cô tự ngủ thiếp đi lúc nào không hay...

Lâm Mặc trợn trắng mắt. Hắn dùng tool hack soi thử thì thấy nhãn cảm xúc của Bạch Lê Mộng toàn là:

[Đồ giẻ rách Lâm Mặc đồ giẻ rách Lâm Mặc đồ giẻ rách Lâm Mặc đồ giẻ rách đồ giẻ rách đồ giẻ rách đồ giẻ rách...]

Tức run người!

Khi con người ta cạn lời đến cùng cực thì sẽ chuyển sang cuồng nộ vô năng.

Nên hắn cũng cuồng nộ vô năng đập uỳnh một cái vào cửa phòng tắm.

Nhưng ngoài dự đoán là... cửa không khóa.

Hắn đập một cái, cửa hé mở tựa như gió tung váy thiếu nữ. Ừm...

Rất nhanh sau đó, nghe tiếng mở cửa, thiếu nữ lập tức vớ lấy khăn tắm quấn quanh người.

Trố mắt nhìn nhau qua một lớp rèm tắm mờ mỏng manh.

Rèm tắm ở đây là loại bán trong suốt, chống nước nhưng không chống nhìn trộm. Lâm Mặc loáng thoáng thấy được những đường cong lồi lõm gợi cảm của cô.

Xác nhận lần hai, siêu vòng một, chuẩn cmnr.

Nhưng nhiều hơn thì không thấy, mà hắn cũng chẳng dám nhìn thêm. Sợ thằng em bốc hỏa thì lại ra án mạng mất... Án mạng trong bụng ấy.

"Cậu... cậu..."

Giọng Bạch Lê Mộng bé xíu, lẫn trong tiếng nước chảy nghe càng yếu ớt.

"Cậu đừng có nhìn... Này, cậu không thấy gì đúng không..."

"Ờ... a little thôi." Lâm Mặc ngại ngùng xổ tiếng Anh, nuốt nước bọt đóng cửa lại.

Chắc mẩm cô ấy đang đỏ mặt rồi.

Nếu không đỏ mặt, hắn chỉ cần mở cửa nhìn thêm cái nữa thì đảm bảo sẽ đỏ bừng.

Không sợ thanh mai là đồ biến thái, chỉ sợ thanh mai thực sự biết xấu hổ. Cảm giác được cứu rỗi vào cái khoảnh khắc nữ anh em bao năm đột nhiên e thẹn ỏn ẻn, ai hiểu cho.

Bạch Lê Mộng cũng là dạng công cao thủ thấp. Nhưng không loại trừ khả năng cô cố tình để hé cửa.

Cũng không loại trừ việc sự ngại ngùng ban nãy chỉ là diễn.

"Rào rào rào..."

Một lúc lâu sau, tiếng nước trong phòng tắm mới vang lên lại. Vốn dĩ chỉ tắm hai ba chục phút, Bạch Lê Mộng kéo dài ra thành một tiếng đồng hồ.

May mà hai người dậy sớm nên không lo đi học muộn.

Có điều Bạch Lê Mộng bỗng im thin thít, bị Lý Chỉ Hàm nhập, lẳng lặng ăn sáng rồi ra khỏi cửa.

"Cạch." Cửa đóng lại.

Ngoài cửa, thiếu nữ chống tay vào tường cúi đầu. Đôi bàn chân nhỏ xíu được bọc trong lớp tất cotton màu hồng phấn, lòng bàn chân khẽ cong lên, luồn vào đôi giày thể thao trắng.

Cô thò tay kéo gót giày lên, gõ gõ mũi giày xuống đất, thế là mang giày xong.

Một chuỗi động tác khiến mái tóc đen mượt thả tự nhiên của cô xòa xuống vai.

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Lâm Mặc đứng chờ bên cạnh lại vươn tay vén tóc giúp cô.

Ngón tay sượt qua dái tai mềm mại, Bạch Lê Mộng như bị điện giật, lảo đảo lùi lại, dựa lưng vào tường trừng to mắt nhìn hắn...

"Ờ, cậu quên buộc tóc đuôi ngựa rồi, tôi nhìn hơi không quen nên vuốt lại cho cậu..." Lâm Mặc sờ trán giải thích.

Cái bầu không khí mờ ám kỳ quặc này, mẹ nó chứ, ngột ngạt khó chịu thật.

Trước đây không phải chưa từng được Bạch Lê Mộng tung phúc lợi, nhưng cô chủ động tung ra thường có chừng mực, mục đích là để "trêu chọc", mang tính chất đùa cợt.

Còn sự cố hôm nay... cho dù không phải sự cố, thì cũng hơi lố rồi, vượt quá giới hạn đùa giỡn giữa thanh mai trúc mã.

Chắc chắn là bị mấy cái hắc liệu về tương lai làm ảnh hưởng tâm trí. Trước đây hắn cao lắm cũng chỉ coi Bạch Lê Mộng như Phù Ly Cơ.

Nhưng bây giờ... biết cái đồ này rất có thể đang yêu thầm mình...

Thì, cũng... cũng mượt phết đấy chứ.

"A... Ồ, hôm nay hình như bỏ thể dục giữa giờ rồi, tôi, tôi khỏi buộc tóc cũng được."

Nghe lời giải thích của Lâm Mặc, Bạch Lê Mộng thở phào nhẹ nhõm. Cô không muốn nhắc lại chuyện thân mật lúc nãy, liền đánh trống lảng giải thích lý do không buộc tóc.

"Ra vậy... Bỏ thể dục giữa giờ, cũng tốt." Lâm Mặc hắng giọng với không khí, lúng túng đến mức có thể bị sặc CO2 bất cứ lúc nào.

"Ừ..."

"Đi thôi... Đi học?"

"Ừm... đi học, cậu đi nhầm đường rồi, hướng đó ra chợ đấy."