Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Meo~"
So với Tam Canh, tiếng kêu của Náo Náo rất vang.
"Êi~"
Lê Tri nhẹ nhàng vuốt ve con mèo lớn trước mắt, trong ánh mắt tràn đầy yêu thích.
Tam Canh và Náo Náo là do Lê Tri và Thẩm Nguyên nhặt về.
Hai con mèo là chị em, nhưng Tam Canh là lông ngắn, còn Náo Náo là lông dài.
Nguồn gốc cái tên Tam Canh, là vì chữ "bát nhất" trên đầu nó vừa khéo là ba nét.
Lê Tri muốn gọi nó là Bát Nhất, nhưng Thẩm Nguyên kiên quyết gọi là Tam Canh.
Cảm thấy chữ "Căn" (nét) quê quá, nên đổi thành chữ "Canh".
Còn Náo Náo, Thẩm Nguyên vốn định gọi là Nhị Náo, nhưng bị Lê Tri phủ quyết.
Tam Canh rất nhạy cảm với tên của mình, rất nhanh đã nghe hiểu, bây giờ còn hiểu được một số động tác tay.
Còn Náo Náo, hai người dạy thế nào cũng không dạy được.
Ban đầu tưởng là ngốc, nhưng sau này phát hiện con bé ngốc nghếch này là thính lực quá kém.
Về việc nuôi mèo, Náo Náo là của Lê Tri, Tam Canh là của Thẩm Nguyên.
Nhưng vẫn luôn nuôi ở nhà Thẩm Nguyên.
Ngay khi Lê Tri đang vuốt ve Náo Náo, Thẩm Nguyên đã đột tức điên tuyến của Tam Canh, thành công chôn đầu vào bụng mèo nhỏ.
"Mèo thối, hôm nay có ị bậy không?"
"Hửm?"
"Có ị bậy không?"
Thẩm Nguyên bế Tam Canh, đi một mạch về phía phòng mình.
Phòng mèo chính là phòng sách của Thẩm Nguyên, thông với phòng Thẩm Nguyên.
Bố mẹ Thẩm Nguyên tuy không phản đối Thẩm Nguyên nuôi mèo, nhưng mấy việc nuôi mèo đều giao cho Thẩm Nguyên làm.
Rất nhanh, Thẩm Nguyên đã nhìn thấy một cục cứt mèo bên cạnh chậu cát.
"Lại ị bậy? Mày muốn ăn đòn hả?"
Tam Canh nhìn Thẩm Nguyên, vẫy vẫy đuôi, không muốn để ý đến hắn.
"Được rồi, cậu đừng bắt nạt Tam Canh nữa! Chẳng phải là ị bậy thôi sao, cậu đi hót là được chứ gì?"
Lê Tri ôm Náo Náo đi vào phòng Thẩm Nguyên, vẻ mặt bất mãn.
Thẩm Nguyên thả Tam Canh xuống: "Cậu biết cái búa, nó cố ý ị ra ngoài đấy! Nó chê chậu cát bẩn! Con mèo chết tiệt này đi ỉa mắc bệnh sạch sẽ đấy!"
"Thế cậu dọn chậu cát sạch sẽ chút đi."
Lê Tri ôm Náo Náo, vẻ mặt bất mãn.
Thẩm Nguyên trợn trắng mắt: "Cậu nói nghe nhẹ nhàng nhỉ, sao không thấy cậu đến hót hai xẻng."
Mặt đẹp của Lê Tri đỏ lên, ấp a ấp úng.
"Tôi, tôi đây chẳng phải là không hay đến sao."
"Thế giờ cậu đến rồi đấy."
Thẩm Nguyên đưa cái xẻng xúc cát đến bên tay Lê Tri.
Ý tứ đã rất rõ ràng rồi.
Lê Tri ra hiệu con mèo lớn đang ôm trước ngực: "Không rảnh tay."
"Dùng chân."
"Cậu dùng chân xúc một cái xem! Xúc lên được thì tôi làm."
Lê Tri vừa dứt lời, liền thấy Thẩm Nguyên dùng hai chân kẹp lấy xẻng xúc cát, xúc chuẩn xác một cục cứt mèo từ trong chậu cát lên.
"Hây, tôi biết ngay cậu sẽ nói thế mà."
Thiếu nữ cạn lời.
Lê Tri cuối cùng chỉ đành ngồi xổm xuống hót phân.
Lúc Lê Tri hót phân, Thẩm Nguyên ngồi xổm xuống, đầy hứng thú hỏi: "Cậu nói xem, tôi là bố Tam Canh, cậu là mẹ Náo Náo, hai đứa nó là chị em, thế bọn mình tính là gì?"
"Tính là gia đình đơn thân."
"Gia đình đơn thân mà cậu còn nuôi Náo Náo ở chỗ tôi à?"
"Còn lải nhải nữa tôi cho cậu ăn cứt!" Lê Tri giơ cái xẻng xúc cát trong tay lên.
Uy hiếp vô cùng hữu hiệu.
Hót phân xong, hít mèo nửa tiếng xong, Lê Tri liền về nhà đọc sách.
Mèo cũng coi như là một cách giải tỏa áp lực của hai người.
Vùi đầu vào bụng mèo nhỏ hít mạnh một hơi, vô cùng giải tỏa.
Còn Thẩm Nguyên, hắn còn phải làm bài tập.
Trời đánh, căn bản là làm không hết.
Khi Thẩm Nguyên đang tấn công mạnh mẽ vào đề Toán, bên tai bỗng truyền đến tiếng "lạch cạch lạch cạch".
Thẩm Nguyên đầu cũng không ngẩng mắng một câu: "Tam Canh! Vào chậu mà ỉa!"
Tiếng động ngừng lại, sau đó vang lên với tốc độ nhanh hơn.
"Lạch cạch lạch cạch lạch cạch!"
"Tam Canh!"
Thẩm Nguyên ghé đầu qua, liền thấy Tam Canh đang cào sàn nhà bên cạnh chậu cát.
Thấy Thẩm Nguyên, Tam Canh khẽ kêu meo một tiếng.
Giọng điệu so với sự ghét bỏ lúc nãy, tràn đầy nũng nịu.
Thẩm Nguyên không hề bị lay động, quát: "Vào chậu mà ỉa!"
Một người một mèo nhìn nhau chốc lát, Tam Canh cuối cùng dưới ánh mắt của Thẩm Nguyên đi vào chậu cát.
Sau khi tiếng bới cát vang lên, Thẩm Nguyên liền tiếp tục bắt đầu công phá đề Toán của mình.
Nói thế nào nhỉ, công phá không ra.
Một lát sau, một con mèo nhảy lên bàn học, đồng thời một mùi cứt bay tới.
Thẩm Nguyên quay đầu nhìn, trong chậu cát không có cứt.
Từng viên than đen nhỏ nằm chỉnh tề bên cạnh chậu cát.
Một người một mèo nhìn nhau một cái.
"Đù má mày!"
Giây tiếp theo khi Thẩm Nguyên mở miệng, Tam Canh lao vút xuống khỏi bàn học, biến mất khỏi tầm mắt Thẩm Nguyên.
"Mẹ kiếp, không được, không thể chỉ có mình mình khó chịu."
Thẩm Nguyên cầm điện thoại, chụp cho Lê Tri một bức ảnh cứt mèo.
"Náo Náo ị bậy rồi, mẹ Náo Náo mau sang hót cứt."
Lê Tri không trả lời, chắc là đang đọc sách.
Thẩm Nguyên bịt mũi xúc cứt mèo trở lại vào chậu.