Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thẩm Nguyên vừa định mở miệng, Lê Tri trực tiếp chỉ tay kiểu Husky: "Tôi nói cho cậu biết nhé, không được trái với thuần phong mỹ tục, không được trái với ý chí phụ nữ."

Thẩm Nguyên lập tức nuốt những lời định nói trở về: "Thế tôi chẳng có gì để cá nữa."

"Tụt mood!"

Bỗng nhiên, Thẩm Nguyên nảy ra ý hay: "Thế này đi, nếu tôi thi được 620, cậu hứa với tôi một yêu cầu."

Không đợi Lê Tri mở miệng, Thẩm Nguyên nói nhanh: "Không trái với thuần phong mỹ tục, không trái với ý chí phụ nữ."

"Được!"

Lê Tri đồng ý ngay: "Nhưng nếu kỳ thi tháng sau đó cậu bị tụt xuống, cậu chết chắc với tôi."

Sáng sớm hôm sau, thứ Sáu.

Lê Tri vừa mở cửa, đã nhìn thấy Thẩm Nguyên đứng ở hành lang, lập tức dọa cho cơn buồn ngủ buổi sáng của cô bay biến hết.

"Ban ngày ban mặt, tôi tưởng gặp ma chứ."

Nghe thấy lời này, Thẩm Nguyên hạ thấp giọng, thần bí nói: "Tầng này của chúng ta không được nói đến chủ đề này đâu nha."

Lê Tri chợt nhận ra điều gì, rụt cổ lại, đồng thời bất mãn cho Thẩm Nguyên một cú đấm điện.

"Cậu đừng có dọa tôi!"

"He he, mời cậu ăn sáng."

Lê Tri lại không đồng ý ngay, mà nghi ngờ nhìn Thẩm Nguyên.

"Cậu giàu lên từ bao giờ thế?"

Theo hiểu biết của Lê Tri về Thẩm Nguyên, tiền tiêu vặt của tên này thực ra không nhiều.

Mỗi tuần cơ bản là tiêu vừa hết.

Thẩm Nguyên không thể nói mình có hệ thống, bèn nói cho Lê Tri biết ghi chú khi hệ thống chuyển tiền.

"Tôi mua quỹ, kiếm được cũng kha khá."

Nghe thấy lời này, phản ứng đầu tiên của Lê Tri là Thẩm Nguyên bị lừa rồi.

Nhìn biểu cảm của Lê Tri, Thẩm Nguyên lập tức nói: "Ê! Con đường chính quy, mua quỹ trên Alipay đấy."

"Mua cái gì?"

Đối mặt với sự truy hỏi của Lê Tri, Thẩm Nguyên nhếch miệng cười: "Không nói cho cậu."

"Hừ! Không nói thì thôi. Bị lừa thì cậu cứ khóc đi nhé!"

Lê Tri bất mãn đi ra khỏi thang máy.

...

"Buzzer Beater hoàn hảo!"

Khi Chu Thiếu Kiệt đặt mông ngồi xuống ghế, chuông truy bài sáng vừa vặn vang lên.

"A Kiệt, tôi nghi ngờ ngày nào cậu cũng đợi chuông truy bài ở một góc tối tăm nào đó trong tòa nhà giảng đường."

"Nói cái gì đấy? Tôi là yêu tinh Goblin dưới cống ngầm chắc?"

Chu Thiếu Kiệt nhíu mày: "Cậu xem có lúc nào tôi không đến lớp đúng giờ chót không?"

Thẩm Nguyên ngẩn ra.

Hình như đúng thế thật.

Chu Thiếu Kiệt chỉ cần rời khỏi chỗ ngồi, lúc quay lại cơ bản chính là lúc chuông reo.

"Vãi chưởng, có chút tài năng đấy!"

Chu Thiếu Kiệt ấn hư không mấy cái: "Thao tác cơ bản, bình tĩnh."

Thẩm Nguyên đang định nói gì đó, liền thấy chị Lan đi vào lớp, lập tức cầm sách lên đọc.

Truy bài sáng hôm nay là Ngữ văn.

Chị Lan tuy cũng dễ nói chuyện, nhưng dù sao cũng không phải chị họ.

Thẩm Nguyên chỉ có thể lấy sách ra nghiêm túc học thuộc lòng bài khóa.

Sau giờ truy bài, trong lớp rất nhanh liền náo nhiệt lên.

Thẩm Nguyên cũng cười hì hì hỏi: "A Kiệt, lần nào cậu cũng ở bên ngoài lâu thế? Yêu đương rồi à?"

Chu Thiếu Kiệt cảm thấy mình giống như con chó hoang bên đường, bị Thẩm Nguyên ném một hòn đá trúng trán.

"Chúng ta là học sinh lớp 12! Lớp 12 quan trọng nhất là học tập! Yêu đương cái gì!"

Thẩm Nguyên cười: "Cậu cuống rồi."

"Súc vật súc vật súc vật!"

Chu Thiếu Kiệt đang định nói gì, Dương Trạch bàn trước quay người lại, trêu chọc Chu Thiếu Kiệt: "A Kiệt, vẫn chưa quên được cô ấy à?"

"Đúng thế, tôi không quên được cậu!"

Chu Thiếu Kiệt lao nhanh vào người Dương Trạch: "Mau! Để tôi xem xem!! Một kỳ nghỉ hè trôi qua, cậu có thay đổi gì không!"

"Đừng! Anh Kiệt! Đừng mà anh Kiệt!"

Bàn trước truyền đến tiếng kêu muốn từ chối còn nghênh đón của Dương Trạch.

Nghe ra được, cậu ta rất hưởng thụ.

Vãi thật.

Tình huynh đệ bắn ra tứ phía gì thế này?

Thẩm Nguyên quay đầu nhìn Lê Tri: "Bọn họ bị triệu chứng này bao lâu rồi?"

Lê Tri chớp mắt, suy nghĩ một chút rồi nói: "Từ hồi lớp 10 đã bắt đầu rồi."

"Thế thì là chân ái rồi."

Thẩm Nguyên nói xong, ném cho Lê Tri một cái ánh mắt đưa tình: "Bé cưng, tôi đối với cậu cũng là chân ái."

"Đồ đàn ông tồi đi chết đi!"

Thẩm Nguyên lập tức cười hì hì.

Nhưng rất nhanh, Thẩm Nguyên cười không nổi nữa.

Không đợi chuông vào học vang lên, thầy Chu đã cầm một xấp bài thi đến lớp.

"Tiết một tiết hai kiểm tra cuối tuần nhé, làm cho nghiêm túc, không được thì thầm to nhỏ."

Nhìn bài thi phía trước rào rào truyền xuống, trong lòng Thẩm Nguyên hơi nặng nề.

Môn Toán này, không biết là thật sự không biết a.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là hai cái tên bên cạnh.

Áp lực như núi.

"Có ai chưa nhận được bài thi không?"

"Đây ạ đây ạ! Thiếu hai tờ!"

Độ khó của bài kiểm tra cuối tuần không lớn.

Đây dù sao cũng là đề giáo viên bộ môn tự ra, không phải loại thống nhất toàn trường.

Nhưng khổ nỗi nền tảng Toán của Thẩm Nguyên yếu, hơn nữa thời gian cũng không đủ.

Thời gian hai tiết học, cho dù cộng cả thời gian ra chơi cũng không quá 110 phút.