Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mẹ kiếp, cảnh tượng vừa rồi đúng là ngầu thật!
Mẹ nó rõ ràng chỉ là gắp thú bông thôi mà, tại sao lại cảm thấy ngầu như thế a?
Quách Vệ Phong tưởng tượng cảnh tượng vừa rồi, nếu là mình thì sao.
Vãi chưởng, thế thì mẹ nó sướng tê người!
Sướng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, có thể so với khoảnh khắc cosplay cơ trưởng.
Chỉ tiếc, cậu ta chỉ là cái phông nền mà thôi.
Khi Quách Vệ Phong ảm đạm đau thương, Thẩm Nguyên vui vẻ vô cùng.
Có lẽ câu nói Vua gắp thú bông Kỵ Dương linh nghiệm rồi, vận may tiếp theo của Thẩm Nguyên vô cùng tốt.
Hơn trăm xu giúp hắn gắp được hơn hai mươi con thú bông.
Bình quân 6 xu là gắp được một con.
Xe đẩy nhỏ cũng phải kéo thêm một cái mới đến.
Lê Tri vui vẻ đẩy xe, trên đống thú bông đặt một con gà con xấu lạ duy nhất mà cô gắp được.
Con mèo bông Thẩm Nguyên gắp được thì ở trên xe đẩy của hắn.
Đổi lời Thẩm Nguyên nói, cái này gọi là thỉnh thần.
Thẩm Nguyên cầu nguyện với chư thần, nhưng đáp lại hắn chỉ có bản thân mình —— Vua gắp thú bông Kỵ Dương!
100 tệ, Thẩm Nguyên về cơ bản đã gắp hết thú bông trong tiệm một lượt.
Gà con xấu lạ không gắp, xấu quá.
"Này, lượt cuối cùng, xem cậu có gắp được không."
Thẩm Nguyên giao 4 xu cuối cùng vào tay Lê Tri.
Lê Tri cầm xu, đứng trước máy gắp mèo bông.
Nhét xu.
biu~biu~biu~
Cạch!
Mèo bông rơi xuống cửa ra đồ, Lê Tri vui vẻ lấy thú bông từ trong đó ra.
"Yeah! Cậu xem cậu xem, tôi trực tiếp gắp được luôn! Căn bản không cần phải đợi!"
Lê Tri một tay cầm thú bông, khoe khoang trước mặt Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên phẫn nộ: "Xì, chỉ là may mắn thôi, tôi dựa vào là thực lực!"
"Lêu lêu lêu, may mắn cũng là một phần của thực lực!"
Sau lưng hai người, Quách Vệ Phong nhìn con mèo bông trong tay Lê Tri, đạo tâm lại vỡ vụn lần nữa.
...
Cuối cùng, dưới sự quyết định của Lê Tri, hai người lấy 50 con thú bông nhỏ đổi lấy một con thú bông lớn trong tiệm đi rồi.
Ông chủ rất nhiệt tình.
Tuy Thẩm Nguyên và Lê Tri tiêu ít gắp nhiều, nhưng đây chẳng phải vừa khéo là biển quảng cáo sao?
Thú bông đáng bao nhiêu tiền?
Cái này chẳng phải chứng tỏ thú bông trong tiệm ông ta dễ gắp sao?
Tư bản đáng chết.
Ra khỏi cửa hàng, hai người vừa định thương lượng xem đi đâu, liền nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói của Đồng Sơ Nhu.
"Thẩm Nguyên!"
Thẩm Nguyên và Lê Tri đồng thời xoay người, liền thấy Đồng Sơ Nhu rảo bước đi tới.
Đồng Sơ Nhu đứng định trước mặt Thẩm Nguyên, nhìn thú bông trong tay hai người: "Thẩm Nguyên, cậu gắp thú bông giỏi thật đấy."
"Ừ, cậu gà lắm."
Thẩm Nguyên không chút khách khí phát động tấn công.
Đối mặt với cuộc tập kích bất ngờ này, nụ cười trên mặt Đồng Sơ Nhu cứng đờ.
Đã bảo không đánh người đang cười mà?
Sao tên này trực tiếp ra chiêu không độ trễ thế?
Nhưng Đồng Sơ Nhu dù sao cũng là Ma tu phi thăng, rất nhanh liền điều chỉnh xong tâm trạng của mình.
"Đúng thế, vậy cậu có thể dạy tớ không?"
"Không dạy, cậu không có thiên phú."
Khóe miệng Đồng Sơ Nhu giật giật.
Thẩm Nguyên mặt không cảm xúc nhìn Đồng Sơ Nhu.
Đối phó với loại người này, nhất định phải quất roi vào mặt.
Quất thật mạnh, mới có thể giải được mối hận trong lòng.
Dùng kiến thức của tôi để cắm sừng tôi, tôi tự đội mũ xanh cho mình?
Thẩm Nguyên nghĩ đến đây là tức.
Thành Joker Gotham rồi còn gì.
Tôi vất vả lắm mới động lòng một lần, cậu lại để tôi thua thảm hại như vậy.
Đù!
"Không có việc gì thì tôi đi trước đây."
Thẩm Nguyên nói xong, quay đầu đi luôn.
"Khoan đã! Tớ có việc."
Đồng Sơ Nhu vừa dứt lời, liền thấy Thẩm Nguyên trực tiếp vắt chân lên cổ chạy.
Đợi ông nội cậu ấy, có việc tôi cũng không nghe.
Lê Tri ôm con thú bông lớn, nhìn bóng lưng Thẩm Nguyên rời đi, không kìm được bật cười thành tiếng.
Lần theo hướng tiếng cười truyền đến, Đồng Sơ Nhu nhìn Lê Tri.
Đồng Sơ Nhu tự tin vào nhan sắc và vóc dáng của mình.
Chỉ là khi nhìn thấy Lê Tri, Đồng Sơ Nhu bỗng nhiên có chút không tự tin lắm.
Luận nhan sắc, Đồng Sơ Nhu là kiểu mặt hồ ly tinh, đồ Mị ma.
Còn Lê Tri là kiểu dung mạo vừa nhìn đã thấy rất cổ điển kiểu Trung Quốc, đoan trang đài các.
Trong lòng các bậc phụ huynh, tướng mạo của Lê Tri rõ ràng càng được yêu thích hơn.
Hơn nữa nếu không mở miệng, Lê Tri nhìn thậm chí còn hơi cao lạnh.
Hai người tuy phong cách khác nhau, nhưng Lê Tri rõ ràng hơn một bậc.
Luận vóc dáng, Lê Tri cao hơn cô ta, chân cũng dài hơn thấy rõ bằng mắt thường.
Trực tiếp đè bẹp đặc điểm nổi bật của cô ta rồi, còn gì để so nữa?
So xem ai lẳng lơ hơn à?
Thế thì Lê Tri xin chọn nhận thua.
"Chào bạn học, chúng ta từng gặp nhau rồi." Mị ma chọn chủ động tấn công.
"Xin lỗi nhé, cậu thi cuối kỳ được bao nhiêu điểm?"
Đồng Sơ Nhu ngẩn ra, sao gặp mặt đã hỏi điểm số thế?
Nhưng cô ta vẫn nói ra điểm số của mình.