Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giám định hoàn tất, một con chó tiêu chuẩn kép!

...

"Đâu ra con chó hoang thế này!"

A Kiệt vừa về đã chỉ vào Thẩm Nguyên phát động kỹ năng trào phúng.

Thẩm Nguyên nổi giận: "Đù! Cậu mẹ nó là người à?"

"Tôi không phải người, nhưng vẫn tốt hơn chó hoang."

A Kiệt tự tổn tám trăm, đả thương Nguyên một ngàn.

Lúc này, bàn trên Dương Trạch quay người lại, cười hì hì nói: "Sở thú."

Trong ba người, Dương Trạch kiểm tra cuối tuần lần này vừa khéo chạm vạch 620, nắm giữ quyền lực trào phúng.

Nhưng rất nhanh, cậu ta liền bị Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt dùng tội danh không có thật lôi đi Aruba rồi.

"Anh! Em sai rồi! Em sai rồi! Đã tách ra rồi! Xuống nữa là thành vòi hoa sen mất!"

Trong tiếng ồn ào, Thẩm Nguyên bỗng nhiên nhận ra một ánh mắt sắc bén.

Hắn theo bản năng nhìn về phía chỗ ngồi của Lê Tri, sau đó liền phát hiện ánh mắt lạnh lùng của Lê Tri.

Thần thái đó giống như đang nhìn một con chó hoang.

Thẩm Nguyên lập tức buông chân Dương Trạch ra.

Mà Chu Thiếu Kiệt thấy Thẩm Nguyên buông tay, liền cũng lập tức buông Dương Trạch ra.

Sau đó Dương Trạch ngã ngồi xuống đất, cũng may cách mặt đất không cao, nên cú ngã này không nặng lắm.

"Vãi thật, các cậu còn có lương tâm không đấy?"

Nghe vậy, mọi người vốn đang tham gia Aruba nhao nhao dồn ánh mắt lên người Dương Trạch.

"Tiếp tục!"

"Không phải, anh! Em sai rồi! Em sai rồi! Thủ hạ lưu... Á!!"

Lúc Aruba không coi là người, sau khi Aruba là anh em.

Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt mỗi người một bên dìu A Trạch đi về phía chỗ ngồi.

Đợi đến khi ba người về đến ngoài chỗ ngồi, phát hiện Trác "chèo thuyền" đang dùng ánh mắt trêu tức nhìn ba người bọn họ.

"Tam giác tương ái tương sát a."

Trong chốc lát, ba người đồng loạt cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Vãi thật, cái tổ chức này thực sự quá tà môn a.

Thẩm Nguyên nghiêm túc nói: "Trác 'chèo thuyền', đừng có ship CP lung tung a."

"Là sợ Lê Tri biết à? Tôi cảm thấy cậu ấy sẽ không có ý kiến đâu."

Nhìn ánh mắt tự tin của Trác Bội Bội, Thẩm Nguyên nhíu mày: "Tôi không tin."

"Cậu ấy là độc giả của '《Tình yêu thời bục giảng》' đấy."

Thẩm Nguyên kinh hãi.

Khá lắm Lê Tri châu tròn ngọc sáng, không ngờ cũng là độc giả của Hội Ship CP a!

Thẩm Nguyên theo bản năng nhìn về phía Lê Tri ở đầu kia lớp học, cô nàng đang uống Dương chi cam lộ, trên tay cầm không phải là sách.

Là điện thoại.

Là Tế tự Khổ đau, thỉnh thoảng cũng cần nạp chút đường để cân bằng lại nỗi đau xuất ra bên ngoài sao?

Nhìn Lê Tri, Thẩm Nguyên khẽ nói: "Nhưng cậu ấy không phải hủ nữ."

Trác Bội Bội nhíu mày: "Nói cũng đúng, thôi được rồi, tạm tha cho các cậu đấy."

"Đúng rồi, đưa QQ tường tỏ tình trường cho tôi, tôi xem '《Tình yêu thời bục giảng》' chút."

"Đến đây đến đây, kết bạn nào. QQ tường tỏ tình ở chỗ tôi này."

Thành công xin được QQ tường tỏ tình từ chỗ Trác Bội Bội, Thẩm Nguyên lập tức lôi tác phẩm lớn của hội trưởng từ nhật ký không gian ra.

Sau đó say sưa xem hết cả một tiết tự học tối.

Nói thế nào nhỉ, không hổ là người có thể thi Ngữ văn trên 130 điểm.

"Tôi cảm thấy tôi cũng sắp gia nhập Hội Ship CP rồi."

Nghe thấy lời nói hàm lượng đường vượt mức cho phép của Thẩm Nguyên, A Trạch xoay người lại cười nói: "Thế lần sau lúc M Vũ nằm mơ cậu đến tưới cậu ta, cho cậu ta nếm chút ngọt ngào."

Trần Minh Vũ tung một cú đấm "Nhật tự xung quyền" vào Dương Trạch: "Súc sinh à mày!"

Đối mặt với cú húc của Trần Minh Vũ, Dương Trạch nhanh chóng đánh trả, hai người rất nhanh đã bắt đầu trò đập tay ấu trĩ.

Nhìn cảnh này, A Kiệt cười nói: "A Trạch, cậu đánh M Vũ, không sợ đánh cho cậu ta hưng phấn lên à?"

Nghe vậy, biểu cảm trên mặt Dương Trạch và Trần Minh Vũ đồng thời cứng đờ.

Bỗng nhiên, Chu Thiếu Kiệt cảm thấy sau lưng truyền đến một nguồn sức mạnh.

Đến từ chiêu "cưỡng nhân tỏa nam" của Thẩm Nguyên!

"Trẫm không có lỗi! Hai ngươi chính là Nam đồng (gay)! Là Nam đồng!!"

Kéo hai chân A Kiệt, Dương Trạch và Trần Minh Vũ vô cùng ra sức.

Còn Thẩm Nguyên, tàng hình một cách xinh đẹp.

Nếu để Lê Tri phát hiện mình đi Aruba nữa, Tế tự Khổ đau sẽ kích thích hạt giống khổ đau gieo trong lòng hắn mất.

Một hạt giống tên là Đồng Sơ Nhu, hạt giống còn lại tên là thành tích.

Chịu đựng đến khi tan học tự học tối, Thẩm Nguyên theo thông lệ đến bên cạnh chỗ ngồi của Lê Tri, đợi mỹ thiếu nữ thu dọn đồ đạc xong.

"Đi thôi."

Giao cặp sách cho Thẩm Nguyên, Lê Tri thuận tay nhận lấy cặp sách của Thẩm Nguyên.

Hai người im lặng đi ra khỏi trường, sau khi đến đường lớn, Thẩm Nguyên bỗng phát hiện Lê Tri đi cách bồn hoa rất xa.

Có thể thấy được, cảnh tượng hôm qua mang lại bóng ma tâm lý cho mỹ thiếu nữ vẫn khá lớn.

Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên bỗng bước một bước về phía bồn hoa.

Quả nhiên, Lê Tri lập tức quét tới ánh mắt cảnh giác.

Thẩm Nguyên cười hì hì: "Phản ứng thái quá rồi."