Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ôi, những thớ thịt run rẩy trên mũi dao!
Ôi, những khúc xương trắng nhuốm đẫm máu tươi!
Ôi... khụ khụ, Tiêu Hạ, mau dừng ngay cái suy nghĩ rùng rợn này lại!
Tiêu Hạ nhắm nghiền mắt, lẩm nhẩm trong lòng: Mình không phải kẻ biến thái, mình không phải kẻ biến thái...
Đúng lúc này, có người từ phía sau gọi cậu lại.
“Tiêu ca, đợi chút! Đạo diễn gửi anh cái này.”
Tiêu Hạ vội vàng rũ bỏ mớ suy nghĩ kỳ quái kia, quay đầu nhìn lại.
Tiểu Tống chạy đến trước mặt Tiêu Hạ, đưa cho cậu một phong bao lì xì.
Tiêu Hạ hơi ngạc nhiên: “Cho tôi sao?”
Lúc trước, để Tiểu Tống chọn mình, Tiêu Hạ đã thẳng thừng tuyên bố không cần thù lao cũng diễn. Cậu vốn đã chuẩn bị tinh thần làm không công hai ngày, chẳng ngờ đoàn phim này lại có tâm đến vậy...
“Vâng, là đạo diễn đích thân chuẩn bị riêng cho anh đấy. Đạo diễn bảo rất cảm ơn anh đã đến chữa cháy, giúp đoàn phim tiết kiệm được khối thời gian làm việc.” Tiểu Tống cười nói, “Hơn nữa, phát lì xì lấy may cũng là luật bất thành văn trong giới rồi, Tiêu ca cứ cầm đi.”
Trong bộ phim này, tên sát nhân biến thái do Tiêu Hạ thủ vai cuối cùng bị nam chính nổ súng bắn chết một cách cực kỳ lãng xẹt. Tính ra thì cậu cũng vừa đóng vai người chết. Trong những trường hợp thế này, các đoàn phim thường sẽ chuẩn bị một phong bao lì xì để an ủi, coi như giúp diễn viên ép kinh, xả xui.
Tiêu Hạ cũng không từ chối nữa, dứt khoát cất đi.
Chào tạm biệt Tiểu Tống, Tiêu Hạ vừa đi ra khỏi phim trường, vừa suy tính xem nên kiếm Tích phân tiếp theo như thế nào.
Vừa rời khỏi đoàn phim chưa được bao xa, cậu lại bị gọi giật lại.
Lần này là đạo diễn của đoàn phim bên cạnh, tên Hầu Vinh Hiên. Trước đó, chính ông ta tưởng có kẻ sát nhân đang giết người thật nên mới tốt bụng báo cảnh sát bắt Tiêu Hạ, kết quả lại phát hiện ra chỉ là một vụ hiểu lầm tai hại.
Lúc đó Hầu Vinh Hiên đã xin lỗi rồi chuồn lẹ trong sự ngượng ngùng tột độ, chẳng ngờ bây giờ ông ta lại xuất hiện trước mặt Tiêu Hạ.
Tiêu Hạ cảnh giác nhìn ông ta: “Ông còn việc gì sao?”
Kể từ khi sở hữu Hệ thống Tội phạm đến nay, đây là lần đầu tiên cậu bị cảnh sát tóm cổ! Thế nên Tiêu Hạ chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với vị đạo diễn Hầu này.
Hầu Vinh Hiên trông trạc ngoài ba mươi, dáng người khá tròn trịa, lại còn bị hói sớm. Trên đỉnh đầu ông ta chỉ lơ thơ vài cọng tóc mỏng manh như nhánh bồ công anh đang phấp phới bay trong gió.
Trước khi đi, Tiêu Hạ có nghe đám Tiểu Tống nhắc qua. Vị đạo diễn này cũng coi như có chút tiếng tăm trong giới, chuyên trị dòng phim điện ảnh hình sự trinh thám. Bình thường ở phim trường, ông ta thuộc tuýp người cực kỳ nghiêm túc.
Cơ mà nhìn Hầu Vinh Hiên đang cười hì hì trước mặt, Tiêu Hạ nhất thời cũng không đoán được mục đích đối phương tìm đến mình là gì.
Hầu Vinh Hiên không lên tiếng ngay mà đánh giá Tiêu Hạ từ đầu đến chân một lượt, sau đó mới mở lời: “Vừa nãy tôi có xem cậu diễn ở sườn núi bên kia. Tôi thấy diễn xuất của cậu rất đỉnh, ngoại hình tổng thể cũng cực kỳ phù hợp với một vai diễn trong dự án hiện tại của tôi. Không biết cậu có hứng thú tìm hiểu thử không?”
Tiêu Hạ: “...”
Sườn núi bên cạnh á? Chỗ đó hình như là vách đá dựng đứng mà nhỉ? Không ngờ ông chú này lại còn có thuộc tính của loài linh dương cơ đấy?
Tiêu Hạ nhìn thân hình mập mạp của Hầu Vinh Hiên, bỗng sinh lòng kính nể: “Cho tôi hỏi vai diễn đó có thân phận gì vậy?”
Nếu là phim hình sự trinh thám... chắc chắn sẽ có cảnh chém giết người.
Thấy Tiêu Hạ có hứng thú, Hầu Vinh Hiên lập tức rút ra một tờ báo: “Hiện tại chúng tôi đang quay một bộ phim điện ảnh chuyển thể từ vụ án có thật. Không biết cậu đã nghe qua vụ án ba anh em lò mổ lợn Vinh Đầu chưa? Vai diễn tôi muốn giao cho cậu chính là người em út trong ba anh em đó.”
Tiêu Hạ nghe cái tên này thấy hơi quen tai. Cậu nhận lấy tờ báo từ tay Hầu Vinh Hiên, lướt qua một lượt rồi bất giác hít ngược một ngụm khí lạnh.
Cậu nhớ ra rồi!
Đây là vụ án xảy ra ở thành phố Lư, Tỉnh C. Khoảng hai mươi năm trước, ba anh em chủ lò mổ lợn Vinh Đầu vì muốn độc chiếm thị trường đã liên thủ chèn ép các lò mổ khác trong thành phố. Bọn chúng không từ thủ đoạn đe dọa, bóc lột các tiểu thương bán thịt tại địa phương, uy hiếp cả khách hàng. Đỉnh điểm của sự tàn ác là khi bọn chúng táng tận lương tâm, lên kế hoạch gây ra một vụ thảm án diệt môn kinh thiên động địa, gây chấn động toàn tỉnh.
Mà vai diễn Hầu Vinh Hiên muốn giao cho cậu chính là đứa em út trong ba anh em. Tên này tuy mới học cấp ba nhưng đã là một thứ cặn bã không việc ác nào không làm. Từ bạo lực học đường, quấy rối nữ sinh, tung tin đồn nhảm bôi nhọ giáo viên... cho đến cuối cùng là hùa theo hai gã anh trai, nhẫn tâm phân xác gia đình ba người của nạn nhân rồi ném cho lợn ăn. Có thể nói, hắn đã hoàn toàn đánh mất nhân tính và đạo đức cơ bản của một con người.